Lúc này đã gần hai giờ sáng, các bạn hẳn là đã nghỉ ngơi hết rồi.
Còn tôi thì vừa rời giường dậy — vì mất ngủ, không sao chợp mắt được.
Trong lòng cứ cảm thấy phải viết điều gì đó.
Đầu tiên, xin chân thành cảm ơn các bạn đã đọc đến đây. Muôn lời nói cũng chẳng bằng một câu “cảm ơn”.