Tin tức nhanh chóng lan khắp toàn bộ Lâm gia.
Vào bảy giờ sáng, Lâm mẫu là người đầu tiên lao vào phòng bệnh. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cháu trai, bà xúc động không kiềm được.
— Cháu ngoan của bà! Cháu ngoan của bà! — Bà nhẹ nhàng bế đứa bé lên, vừa thì thầm vừa ngắm nghía: “Giống cha nó quá đi! Đôi mắt này, chiếc mũi này… y hệt như đúc!”