Hán ViệtReaderTrung → Việt · Hybrid AI
Chương 15/70 · 0%
Tất Cả Nghề Nghiệp Thiên Tài

Chương 15

Chương 15: Ám Ý

Giá trị của một con Ảnh Ma là 3 đồng bạc.

Nếu có người khai thác, có thể thu được tới 5 đồng bạc.

Hai con Ám Ảnh Thừa Tê, mỗi con trị giá khoảng hơn 2 đồng bạc, cộng thêm một số vật phẩm rơi rớt ngẫu nhiên và vài viên Ám Tinh.

Tính sơ bộ đến thời điểm này, tổng thu hoạch của anh ta đã lên tới khoảng 50 đồng bạc.

Dịch Tích sẽ cố định thu 1 đồng bạc làm phí bảo hộ — Lộc Tàm hoàn toàn không có ý kiến gì.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ phần còn lại của thu hoạch trong Địa Hạ Thành này đều thuộc về anh ta.

Nhưng… mức giá mà Dịch Tích đưa ra để đảm nhiệm vai trò “bảo hộ” — lẽ ra phải cao hơn 1 đồng bạc chứ nhỉ?

Một con Ảnh Thiếu Báo mà rẻ thế này sao?

Dịch Tích: “Tiếp theo, chính là phòng của lãnh chúa.”

Lộc Tàm: “Dịch Tích, muốn đột phá giới hạn ma lực, phải đánh bại lãnh chúa sao?”

Anh vẫn chưa quên mục đích chuyến đi lần này.

Dịch Tích: “Đúng vậy… nhưng cũng không hoàn toàn như vậy.”

“Việc đột phá giới hạn ma lực không phải ai cũng làm được.”

“Theo lý thuyết hiện tại của tôi, chỉ khi một pháp sư cấp 1 học được kỹ năng Ma Lực Triều Tích, mới có thể phá vỡ giới hạn ma lực cấp 1.”

“Còn then chốt để đột phá… thì…”

Dịch Tích không nói hết câu sau, chỉ khẽ nở một nụ cười bí ẩn hướng về Lộc Tàm.

Nụ cười ấy, thậm chí còn phảng phất chút âm lãnh và độc ác.

Ánh mắt anh ta nhìn Lộc Tàm tựa như đang ngắm nghía một con cừu sắp bị giết mổ — một luồng ác ý đậm đặc đến mức gần như hóa thành thực chất, ào ạt tràn tới!

Đây là thứ ác ý gần như có hình dạng cụ thể, rõ ràng đến mức có thể *thấy được* bằng mắt!

Lông trên người Lộc Tàm dựng đứng!

Không ổn!

Hắn là kẻ xấu!

Rốt cuộc cũng lộ nguyên hình rồi sao? Đồ khốn kiếp này!

Chết tiệt! Mình đã từng nghĩ, xuyên vào dị giới thì tuyệt đối không được dễ dàng tin người!

Đáng ghét! Chỉ vì hắn đối xử tốt với mình, nên mình đã nhẹ dạ cả tin!

Lộc Tàm lập tức bật người định chạy!

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một lực lượng vô hình đã khóa chặt anh lại!

Anh lập tức xoay người, Băng Trúc lập tức ngưng tụ ở nhiều vị trí khác nhau quanh người Dịch Tích.

«Băng Trâm Thuật — Thi triển từ xa»

Kỹ thuật này do chính Dịch Tích dạy anh.

Nếu phóng Băng Trúc ngay trước mặt mình, rồi để nó bay về phía kẻ địch, thì đối phương vẫn còn rất nhiều thời gian phản ứng.

Nhưng nếu Băng Trúc ngưng tụ *ngay xung quanh kẻ địch*, bao vây kín tứ phía —

Thời gian phản ứng của hắn sẽ ngắn hơn rất nhiều, đồng thời không gian né tránh cũng bị thu hẹp tối đa.

Kỹ thuật ấy — giờ đây, trực tiếp áp dụng lên Dịch Tích Bát Lộ!

Thế nhưng ngay giây tiếp theo…

*Ầm!*

Hàng loạt Băng Trúc vừa mới hình thành đã vỡ tan tành trong tích tắc!

Lộc Tàm thấy vô số nguyên tố băng bị phân tán thành từng mảnh vụn lơ lửng trong không khí.

Anh hoàn toàn không hiểu Dịch Tích Bát Lộ đã dùng thủ đoạn phản chế nào!

Sự chênh lệch giữa một pháp sư cấp 1 và cấp 5… cuối cùng vẫn quá lớn sao?

Hỏa Cầu!

*Ầm!*

*Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!*

Từng quả Hỏa Cầu liên tiếp xuất hiện quanh người Dịch Tích.

Nhưng vừa mới hình thành, chúng đã nổ tung ngay tại chỗ — Dịch Tích chẳng những không hề hấn gì, ngay cả sợi tóc cũng không rối!

Hai tay hắn thong thả nhét sâu trong túi áo bào, ánh mắt lạnh băng và đầy độc ác dán chặt lên Lộc Tàm — như thể mọi âm mưu của hắn đã thành công mỹ mãn.

*Vút!*

Cánh cửa đá khổng lồ phía trước từ từ mở ra!

Lộc Tàm cảm giác như bị một bàn tay vô hình túm chặt!

*Ầm!*

Anh bị đập mạnh vào tường — ngũ tạng lục phủ đảo lộn, miệng phun ra một ngụm máu tươi!

Phía Dịch Tích — cánh cửa đá đóng sầm lại.

Lộc Tàm cắn răng chịu đựng cơn đau dữ dội, tầm nhìn mờ đi.

Trước khi hoàn toàn mất ý thức, điều cuối cùng anh nhìn thấy — là nụ cười âm lãnh của Dịch Tích.

Đau quá…

Lực đạo này… rõ ràng là muốn giết chết mình!

Lộc Tàm cảm nhận thấy cánh tay phải đã hoàn toàn không cử động được, còn một cơn đau nhức buốt như dao cắt chạy dọc theo cánh tay lên tận vai.

Gãy xương rồi sao?

Không… giờ đâu phải lúc để bận tâm chuyện đó!

Lộc Tàm đã kịp nhận ra —

Một con đại xà khổng lồ dài tới mười mét, vảy đen bóng phản chiếu ánh tối, đang uốn lượn ngay trước mặt anh!

Nó từ từ nâng thân lên, ngẩng đầu cao ngạo nghễ, chăm chú nhìn xuống Lộc Tàm bé nhỏ như hạt cát dưới chân.

Con quái vật đồ sộ ấy, ngay từ khoảnh khắc bị ném vào đây, Lộc Tàm đã nhìn thấy.

Lần này, không còn Dịch Tích bên cạnh giải thích.

Anh hoàn toàn không biết con rắn này sở hữu năng lực gì, hay sẽ ra chiêu tấn công kiểu nào.

Nhưng ít nhất, anh biết một điều chắc chắn:

Đây chính là sinh vật cấp lãnh chúa của Địa Hạ Thành này!

Lộc Tàm hít một hơi thật sâu.

Muốn sống sót… ít nhất phải đánh bại nó trước đã!

Phải sống sót qua mọi đòn tấn công của quái vật này — mới có tư cách nói tới chuyện khác!

Chớp mắt — Hỏa Cầu đã hình thành!

Nhưng ngay khi Hỏa Cầu vừa hiện ra, Lộc Tàm đã nhạy bén phát hiện: ma lực của anh *không hề hồi phục* theo nhịp Ma Lực Triều Tích!

Anh tập trung cảm nhận kỹ hơn —

Thì phát hiện ra: trong căn phòng này, nguyên tố *kỳ lạ đến mức cực kỳ loãng*!

*Ầm!*

Đối mặt với cú lao đầu dữ dội của đại xà, Lộc Tàm giơ tay phóng thẳng bảy quả Hỏa Cầu về phía trước!

*Ầm!*

Một chuỗi tiếng nổ vang trời nổ tung ngay trước mặt!

Thế nhưng lần này, Hỏa Cầu vốn luôn bất bại lại chẳng thể tiêu diệt được nó!

Đầu rắn vẫn tiếp tục lao thẳng về phía anh!

Lộc Tàm dồn hết sức lực lăn người sang một bên — vừa kịp né khỏi cú va chạm chí mạng!

Phương thức tấn công… là đâm thẳng bằng đầu!

Hỏa Cầu không gây được thương tổn lớn sao?

Sức mạnh phép thuật của anh — vượt xa pháp sư cấp 1 tới hơn trăm lần!

Bảy quả Hỏa Cầu hoàn toàn không để lại một vết xước nào… điều này khiến Lộc Tàm không thể tin nổi…

Miễn dịch lửa sao?

Anh lập tức phỏng đoán trong đầu, rồi chuyển ngay sang loại phép thuật khác.

«Băng Trâm Thuật (LV: 91)»

Băng Trúc hình thành — hút đi khoảng 3% ma lực của Lộc Tàm… tương đương với *gấp ba lần* tổng ma lực của một pháp sư vừa chuyển chức!

Lần này, Băng Trúc được tạo ra với kích thước khổng lồ!

*Ầm!*

Một đòn Băng Trúc khổng lồ giáng thẳng vào bụng mềm yếu của đại xà — khiến thân thể khổng lồ ấy cong ngược về sau!

Bụng rắn lõm sâu, nhưng lớp da ngoài vẫn nguyên vẹn — Băng Trúc *không thể xuyên thấu*!

Da ngoài cứng cáp thật sự!

*Ầm!*

Gần như ngay lập tức, một cây Băng Trúc khổng lồ khác, phóng từ hướng *hoàn toàn trái ngược*, ập xuống từ phía đối diện!

*Ầm!*

Hai cây Băng Trúc sắc nhọn đồng loạt đâm xuyên hai bên thân đại xà!

Đại xà gào thét thống khổ!

Nhưng ngay khi nó còn chưa dứt tiếng rống —

Từ xa, bụi mù cuộn trào, đuôi rắn quét ngang về phía Lộc Tàm!

Lộc Tàm hít một hơi lạnh!

Làm sao bây giờ?!

Chiều cao của chiếc đuôi ấy — còn cao hơn cả chiều cao cơ thể anh!

Với thân thể bé nhỏ như một đứa trẻ…

Chỉ cần bị quét trúng, chắc chắn sẽ chết ngay lập tức!

Thế nhưng với tốc độ hiện tại của anh, tuyệt đối không thể né tránh một đòn quét diện rộng đến thế!

Đòn quét này — hoàn toàn cắt đứt mọi đường thoái lui trên mặt đất!

Mặt đất…?

Lộc Tàm bỗng nhiên ngước nhìn lên trần động — hang động cao lắm!

Nếu bay lên trên…

Nhưng dù có nhảy cao đến đâu, cũng không thể tránh được!

Trong đầu vừa thoáng qua ý nghĩ ấy —

Tay trái anh đã bắt đầu ngưng tụ băng!

*Ầm!*

Đòn quét này hoàn toàn không lưu tình — chiếc đuôi không hề giảm tốc, thậm chí còn tăng lực mạnh hơn ở cuối đòn!

Nó quét ngang toàn bộ không gian với tốc độ nhanh hơn bao giờ hết!

Toàn bộ đáy hang bị chiếc đuôi khổng lồ cày xới một lượt!

Khi chiếc đuôi dừng lại — bóng dáng Lộc Tàm đã biến mất khỏi mặt đất… nhưng mặt đất cũng không hề nhuộm máu hay thịt nát!

Đôi mắt đại xà từ từ ngước lên trần động.

Ở đỉnh hang, một cây Băng Trúc cắm sâu vào vách đá — còn Lộc Tàm, dùng tay trái nắm chặt một chỗ lồi trên đầu cây Băng Trúc.

Không…

Nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy tay trái anh đã *đóng băng hoàn toàn dính chặt vào cây Băng Trúc*!

Chính nhờ cách này, anh đã phóng mình cùng với cây Băng Trúc bay thẳng lên trần hang —

Mới thoát được đòn quét tử thần!

(HẾT CHƯƠNG)