Hán ViệtReaderTrung → Việt · Hybrid AI
Chương 29/70 · 0%
Tất Cả Nghề Nghiệp Thiên Tài

Chương 29

Chương 29: Chiến Dịch Tích Bát Lộ

Lộc Tàm chìm đắm trong niềm hân hoan khi vừa nắm vững pháp thuật mới.

So với pháp thuật cấp một, pháp thuật cấp hai quả thực linh hoạt và biến hóa đa dạng hơn rất nhiều.

Pháp thuật cấp một cơ bản đều mang tính công kích, về mặt chức năng gần như chẳng có gì khác biệt.

Nhưng pháp thuật cấp hai đã bắt đầu xuất hiện những hiệu ứng như tạo địa hình, thổi bay kẻ địch, xua tan sương mù, hay triệu hồi vật thể để tấn công liên tục…

“Ừm… Hôm nay học đến đây là đủ rồi.” Dịch Tích nói, gật đầu với nụ cười hài lòng sau khi dạy xong Ảnh Nê Thuật.

“Sư phụ Dịch Tích?”

“Chỉ học sáu chiêu thôi sao? Con còn có thể học thêm nhiều nữa!”

Hiện giờ Lộc Tàm vẫn tràn đầy sinh lực — việc nắm vững pháp thuật mới thực sự khiến người ta phấn khích.

“Con đường khám phá ma đạo là một quá trình từng bước, từng lớp. Trong lúc học tập, con cũng cần tự suy ngẫm.”

“Ta biết con hoàn toàn có thể học thêm nhiều pháp thuật nữa. Chỉ cần ta chịu dạy, con thậm chí có thể học hết toàn bộ pháp thuật cấp hai mà ta nắm giữ…”

“Nhưng như thế sẽ đi lệch khỏi nguyên lý ban đầu của ma đạo.”

“Lộc Tàm, hãy nhớ kỹ… Chúng ta đang đi trên con đường tìm về cội nguồn của ma đạo.”

“Khám phá — không chỉ đơn thuần là học hỏi.”

Lộc Tàm dập tắt niềm hưng phấn trong lòng, gật đầu: “Con hiểu rồi, sư phụ Dịch Tích.”

Dịch Tích quả thực là một vị sư phụ tuyệt vời.

Kiến thức về ma pháp của ông sâu sắc hơn cả mình rất nhiều.

Hơn nữa, lời của Dịch Tích khiến Lộc Tàm liên tưởng đến nghi lễ tăng tiến.

Quá trình tăng tiến chính là dịp để phô bày thành quả trên hành trình theo đuổi ma đạo.

Thành quả ấy — không chỉ nằm ở số lượng pháp thuật đã học được.

“Đến đây.”

Dịch Tích bước tới giữa sân luyện.

“Con đã học rất nhiều pháp thuật, nhưng lại chưa trải qua bao nhiêu trận chiến thực tế.”

“Mức độ kiểm soát pháp thuật của con rất cao, nhưng trình độ chiến đấu vẫn chỉ dừng ở mức tân thủ cấp một.”

Dịch Tích giơ tay về phía Lộc Tàm: “Dùng hết sức tấn công ta. Còn ta, chỉ sử dụng lượng ma lực tương đương pháp sư cấp hai, đồng thời chỉ dùng pháp thuật cấp một và cấp hai để phản kích.”

“Đừng giữ sức — ta mạnh hơn con tưởng tượng rất nhiều.”

Lộc Tàm nghiêm nghị, cung kính hỏi: “Sư phụ Dịch Tích, đây là ý nghĩa của việc giao đấu ngang cấp với con sao ạ?”

Trong đầu Lộc Tàm thoáng hiện lên cảnh tượng trước đây: chiếc Băng Xo xuyên thẳng qua ngực Dịch Tích.

Dịch Tích Bát Lộ bật cười rạng rỡ: “Đúng vậy!”

Lộc Tàm cúi đầu, duy trì tư thế vái chào: “Sư phụ Dịch Tích, con sợ mình sẽ làm thương tổn ngài.”

Ầm!

«Lôi Sát (LV: 101)»

Ba lần liên tiếp!

Gần như cùng lúc, bốn mươi hai chiếc Băng Xo lập tức xuất hiện ở mọi phương vị quanh Dịch Tích — trước, sau, trái, phải, trên, dưới — rồi bùng phát lao thẳng vào ông!

«Băng Xo (LV: 101)»

Ba lần liên tiếp!

Xẹt!

Ba bức tường đất vọt lên, lập tức bao vây Dịch Tích vào giữa!

Tụ Nham Cầu ngưng tụ trên bầu trời rồi rơi xuống!

Vô Tích Phong Quần đã hình thành, hòa nhập hoàn toàn vào luồng gió tự nhiên đang cuộn lên khắp sân luyện.

Dù vô thanh vô tích, nhưng bất kỳ ai bị luồng gió này cắt trúng đều sẽ hứng chịu những vết thương máu me đầm đìa.

Thánh Quang Thập Tự đóng chặt bóng dáng Dịch Tích xuống mặt đất.

Chú Tiễn ẩn nấp trong bóng đổ của ba bức tường đất, len lỏi theo hướng tối để xuyên thẳng vào Dịch Tích!

Xung Trụ từ ba bức tường đất vọt ra, ép sát Dịch Tích từ ba hướng khác nhau!

Tằng Mạn từ mặt đất vươn lên!

Ha ha…

Lo lắng chuyện làm thương tổn ông ấy à?

Lộc Tàm giờ đây đã chẳng còn chút bận tâm nào nữa.

Cổ Mĩ La Nê từng nói: Nếu lần sau còn cơ hội làm thương tổn ông ấy, thì cứ thẳng tay đánh cho chết luôn!

Nếu ông ấy thật sự bị một pháp sư dưới cấp bảy giết chết, thì chết cũng đáng đời!

Đã được đánh giá cao đến thế…

Vậy thì hãy để con xem thử, ngài thực sự mạnh đến mức nào, Dịch Tích!

Ầm!

【Thần · Đa Trọng Thi Pháp】

Trong khoảnh khắc, đồng loạt phóng ra toàn bộ pháp thuật mà bản thân đã nắm vững!

Mỗi một pháp thuật đều được thi triển ba lần liên tiếp!

Trong khoảnh khắc ấy, Lộc Tàm rõ ràng thấy ánh kinh ngạc lóe lên trong đôi mắt Dịch Tích — ngay giữa khe hở của bức tường đá.

Dịch Tích à… Dù ngài có tài đến đâu, hẳn cũng không ngờ được sự thay đổi lớn lao của con đến thế nhỉ?

Nhưng ngay sau đó, khóe môi Dịch Tích lại cong lên thành nụ cười.

“Không hổ là đồ đệ của ta.”

Ông không hề mở miệng, nhưng ý niệm ấy đã lướt qua đầu Lộc Tàm trong chớp mắt.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo —

Ầm!

Băng Xo va chạm với hỏa diễm; Tụ Nham Cầu bị thủy trụ cuốn bay; Chú Tiễn bị Thánh Quang Thập Tự ghim chặt… tường đá bị Thạch Bì quét sập.

Tằng Mạn bị lửa thiêu cháy; Phong Nhẫn bị cuồng phong thổi tan; tiếng nổ long trời lở đất của Lôi Kích bị ánh chớp đỏ ngược chiều triệt tiêu!

Lộc Tàm chỉ kịp nhìn thấy một luồng sóng nguyên tố rực rỡ quét ngang qua — toàn bộ đợt công kích do mình tạo dựng bị phá hủy sạch sẽ, như cỏ khô gặp lửa!

«Vượt Qua Ma Pháp — Băng Lang Thuật»

«Vượt Qua Ma Pháp — Vĩ Án Thạch Bì»

«Vượt Qua Ma Pháp — Nộ Thủy Xung Thiên»

Lộc Tàm nhận ra rõ ràng: những ma pháp Dịch Tích sử dụng không phải những pháp thuật thông thường đã luyện thành thạo.

Mà cũng là… Vượt Qua Ma Pháp — giống như mình.

Hơn nữa, ông còn thi triển đồng thời nhiều pháp thuật trong một khoảnh khắc, hoàn toàn bất chấp quy tắc thi pháp!

Cuộc giao phong giữa hai người diễn ra chỉ trong một niệm — pháp thuật của Lộc Tàm vừa mới hình thành, liền bị Dịch Tích quét sạch trong khoảnh khắc kế tiếp!

Phản ứng nhanh đến thế sao?

Ngay cả «Lôi Sát» — chiêu thức nhanh nhất của mình — cũng bị ông xử lý gọn gàng!

Hoàn toàn không tồn tại tình huống phản ứng không kịp!

Nhưng —

«Lôi Sát»

Ầm!

Vừa mới bị triệt tiêu, Lôi Sát đã lập tức nổ tung ngay trước mặt Dịch Tích!

Băng Xo lại lần nữa được tạo ra!

Toàn bộ pháp thuật, trong chốc lát, lại hoàn tất thi pháp!

Dịch Tích giơ cao hai tay, bước về phía Lộc Tàm.

Ầm!

Nguyên tố nổ tung quanh ông!

Pháp thuật của ông và Lộc Tàm va chạm dữ dội, khiến sân luyện bừng sáng bởi muôn màu rực rỡ!

Biểu cảm trên gương mặt ông cực kỳ hưng phấn.

“Ồ ồ!”

“Tiểu Lộc Tàm, con quả nhiên luôn biết cách mang đến cho ta những điều bất ngờ!”

Ông thực sự chỉ dùng lượng ma lực và pháp thuật của một pháp sư cấp hai sao?

Quái vật đấy chứ?!

Thua rồi sao? Hiện giờ con còn sở hữu tận hai thiên phú cấp thần cơ mà!

Nếu «Thủ Nhiên Độ Tiến Hóa» thuộc dạng thiên phú hỗ trợ phát triển, thì «Đa Trọng Thi Pháp» lại là thiên phú thuần túy tăng cường chiến lực.

Thi triển đồng loạt toàn bộ pháp thuật trong một khoảnh khắc — so với việc thi triển từng cái một một cách chậm rãi — chiến lực tăng vọt gấp trăm lần!

Các pháp thuật vốn có thể phối hợp, hỗ trợ lẫn nhau — huống chi đây còn là… thi pháp ba lần liên tiếp!

Giọng Dịch Tích đầy phấn khích — việc chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của Lộc Tàm khiến ông vô cùng hào hứng!

“Hiện giờ con vẫn đang nghĩ đến việc dùng lực lượng để phá vỡ kỹ xảo.”

Bụp!

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ pháp thuật của Dịch Tích đồng loạt nổ tung!

Ông biến đổi pháp thuật của mình thành những chiêu thức y hệt Lộc Tàm sử dụng.

Nhưng số lượng chỉ bằng một phần ba.

Bụp!

Thế nhưng Băng Xo va chạm với Băng Xo, Hỏa Cầu hòa vào Hỏa Cầu…

Dù là cùng một loại pháp thuật, dưới bàn tay ông, chúng lại áp chế chết chóc ba lần số lượng pháp thuật của Lộc Tàm!

“Ma pháp cũng đòi hỏi kỹ xảo.”

“Kỹ xảo trong việc thi pháp…”

Xoạt!

Ngay khi Dịch Tích định vừa thả lỏng một chút, vừa ung dung chỉ dạy Lộc Tàm cách vận dụng pháp thuật, một vết rách nhỏ chợt xuất hiện trên má ông.

Dịch Tích nhẹ nhàng chạm tay vào má, nhìn thấy vài giọt máu đọng trên mu bàn tay.

“Sư phụ Dịch Tích, ngài nói là như thế này sao ạ?” Lộc Tàm mỉm cười gian nan, nhưng trong nụ cười ấy lại lóe lên một tia tự tin — vì đã thành công.

Từ ánh mắt Lộc Tàm, Dịch Tích thậm chí còn đọc được một thứ gọi là… “khiêu khích”.

【Vô Tích Phong Quần · Thần Phát Phong Nhiếp】

Đó là niềm kiêu hãnh không chịu bị xem nhẹ.

Là niềm kiêu hãnh tin rằng mình sẽ không thua kém Dịch Tích Bát Lộ.

Đó là… sự ngạo mạn tin rằng mình sẽ mạnh hơn Dịch Tích Bát Lộ.

Đã bao lâu rồi không thấy ánh mắt như thế?

Không, không phải “bao lâu”… mà là… chưa từng thấy bao giờ!

Chưa từng có ai nghĩ: *Mình sẽ là pháp sư mạnh hơn Dịch Tích Bát Lộ.*

Chưa từng có ai biểu lộ: sự khiêm tốn khi được chỉ bảo, thái độ cung kính khi tiếp thu kiến thức, hay sự cam chịu khi thất bại — như lẽ đương nhiên.

Chưa từng có lần nào… là sự ngạo mạn tin rằng *mình có thể vượt qua ông ấy*.

“Ha ha — HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA!!!”

Dịch Tích ngửa mặt lên trời, cười vang trời đất!

“Tốt lắm!”

“Biểu cảm tuyệt vời!”

Nguyên tố bắt đầu gầm thét!

Lộc Tàm cảm nhận rõ ràng ma lực đang cuồn cuộn tuôn trào, gào thét — một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với trước đây, một áp lực chưa từng trải nghiệm!

“Ta đã quá xem nhẹ con rồi, Lộc Tàm! Con là một pháp sư mạnh mẽ!”

“Con xứng đáng để ta coi con là đối thủ!”

Ma lực nặng tựa trọng lực đè xuống, khiến Lộc Tàm cảm thấy cả thân thể mình như chìm xuống.

Dịch Tích Bát Lộ trước mắt, trong làn ma lực đặc quánh, thân hình bắt đầu méo mó, dường như hoàn toàn hóa thành một bóng tối — chỉ còn lại khóe miệng cười khoái trá và đôi mắt sáng rực vì phấn khích.

Nguyên tố gầm thét —

Vô Tích Phong Quần tràn ngập toàn bộ không gian sân luyện, mỗi tấc gió đều biến thành Phong Nhẫn!

(Hết chương)