**Chương 148: Âm Hồn Ty**
Trên hoang đảo, sáu cây cờ lớn phất phới trong gió, từng đợt khí đen cuộn trào từ mặt cờ tuôn ra không dứt, bao phủ toàn bộ hoang đảo kín mít. Bầu trời不知 từ lúc nào đã dày đặc mây đen, che khuất hoàn toàn vầng minh nguyệt sáng rực — không một tia ánh trăng nào lọt xuống được. Xung quanh hòn đảo lập tức tối đen như mực, tối đến mức chẳng thể nhìn rõ năm ngón tay.