Ngô Hạo có phần bất đắc dĩ đáp:
— Không đâu, tôi làm sao dám chứ! Nếu để Triệu Lão biết, ngài ấy chẳng xé tôi ra từng mảnh sao?
— Chuyện là thế này: Gần đây công ty chúng tôi gặp chút chuyện nhỏ, nên thu hút khá nhiều sự chú ý. Tôi muốn xin từ bộ đội một số quân nhân xuất ngũ hoặc chuyển ngành về làm công tác an ninh cho công ty.
— “Chút chuyện nhỏ”? Mày thật khiêm tốn quá đấy! — La Khải vừa cười vừa mắng, rồi mới nói tiếp: — Việc sắp xếp việc làm cho quân nhân xuất ngũ, chuyển ngành là chuyện tốt mà! Mày cứ trực tiếp liên hệ với Ban Quân Nhân Xuất Ngũ địa phương là được rồi.
Ngô Hạo cười hề hề:
— Nếu dễ dàng như vậy thì tôi đâu cần phiền đến anh? Anh cũng biết, những đối tượng chúng tôi đang đối mặt có người rất đặc biệt, nguy hiểm, người bình thường không xử lý nổi. Vì thế tôi mới tìm anh hỏi thử xem có thể giúp tôi tìm vài anh lính xuất ngũ chất lượng cao, kỹ năng vững vàng được không. Anh cứ yên tâm, đãi ngộ của chúng tôi tuyệt đối ưu đãi, chắc chắn không để các anh ấy thiệt thòi đâu!
— Về khoản này thì tôi vẫn tin tưởng được mày. — La Khải cười nói, rồi dừng một chút, hỏi: — Thế mày cần bao nhiêu người?
Ngô Hạo nghe vậy liền cười đáp:
— Trước tiên cho tôi một tiểu đội đi, thiếu thì tôi lại xin thêm!
— Đồ vô lại! Mày định đánh trận à? Còn “trước tiên cho một tiểu đội”, thiếu lại xin thêm nữa cơ à?! — La Khải tức tối quát.
Ngô Hạo cười gượng:
— Thì… khoảng mười hai, ba người thôi. Nhiều hơn thì giờ tôi cũng nuôi không nổi.
— Lại nói láo! Mày bây giờ tiền vào như nước, còn nuôi không nổi mấy người sao?
La Khải trêu đùa một câu, rồi mới nói:
— Được rồi, tôi sẽ hỏi giúp mày. Nhưng mày cần khi nào? Có gấp không?
— Gấp lắm! Cấp thiết vô cùng! Anh không biết đâu, tối qua đã có ba người lảng vảng quanh công ty chúng tôi bị cảnh sát tuần tra bắt giữ rồi đấy!
Hiện giờ toàn bộ công ty chúng tôi đều căng thẳng hết cả lên, hôm nay đã bắt đầu bố trí trực 24/7 rồi! — Ngô Hạo vội vàng giải thích.
La Khải ngạc nhiên:
— Nghiêm trọng thế cơ à?
— Nếu không nghiêm trọng thì tôi đâu cần phải tới cầu cứu anh chứ! — Ngô Hạo cười khổ.
La Khải nhíu mày:
— Được, tôi sẽ hỏi sớm nhất có thể. Còn mày tự lo an toàn cho bản thân, những người này chắc chắn đang theo dõi mày đấy. Nếu thực sự không ổn thì đừng cố chống đỡ, an toàn là trên hết!
— Anh cứ yên tâm, tôi sẽ cẩn thận! — Ngô Hạo cảm kích đáp.
— Ừm, vậy thôi, cúp máy nhé!
Thấy La Khải đã cúp điện thoại, Ngô Hạo mới thở phào nhẹ nhõm. Thực tế tình hình đâu có nghiêm trọng như lời anh ta vừa kể — chỉ là muốn thúc đẩy phía La Khải hành động nhanh hơn nên mới phóng đại một chút.
Nghĩ một lúc, Ngô Hạo lập tức gọi điện cho Hứa Huy.
Chưa reo hai tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng trầm thấp:
— A-lô?
— A-lô, Hứa Đội, em là Ngô Hạo đây!
— Tôi biết là mày. Gọi có việc gì? — Giọng Hứa Huy từ đầu dây truyền sang, lạnh lùng, không chút cảm xúc.
— À… — Ngô Hạo cười gượng, rồi nói: — Tối qua có ba người lảng vảng quanh công ty chúng em, bị cảnh sát tuần tra bắt giữ rồi.
— Việc đó tôi biết. Còn gì nữa? — Hứa Huy hỏi.
— …Được rồi, nói chuyện với vị này thật sự mệt chết đi được!
Ngô Hạo cũng chẳng buồn vòng vo nữa, liền đi thẳng vào vấn đề:
— Là thế này: Dạo gần đây chúng em làm phiền bảo vệ khu công nghiệp, cảnh sát tuần tra, và cả đồng đội của anh nữa. Vì thế chúng em muốn tự thành lập một đội an ninh riêng — vừa tăng cường bảo vệ công ty, vừa giảm bớt gánh nặng cho các anh. Nên em muốn xin ý kiến tư vấn của anh.
— Được thôi, có còn hơn không. — Giọng Hứa Huy từ đầu dây truyền sang mang vẻ khinh khỉnh, rõ ràng chẳng coi trọng mấy đội bảo vệ dân dụng này.
— …
Ngô Hạo đen mặt, suýt nữa muốn cúp máy luôn. Nhưng nghĩ lại mình đang có việc nhờ người, nên đành gắng tỏ ra chân thành hơn:
— Tất nhiên chúng em cũng hiểu rõ hiện nay đa số nhân viên trong các công ty bảo vệ ngoài thị trường đều thuộc dạng “gà mờ”. Vì thế chúng em đã nhờ lãnh đạo Không Quân Nghiên Cứu Sở hỗ trợ tìm vài anh lính xuất ngũ chất lượng cao từ bộ đội về làm việc.
Nghe vậy, Hứa Huy lập tức thu lại vẻ khinh thường ban đầu, giọng trở nên nghiêm túc hơn:
— Ừ, có sự hỗ trợ từ bộ đội thì tốt lắm, như vậy chúng tôi cũng giảm được phần nào áp lực.
Ngô Hạo vội đáp lời cảm ơn:
— Thời gian qua làm phiền các anh quá nhiều, thực sự rất vất vả! Chúng em vốn định tổ chức thăm hỏi, nhưng mãi không tìm được người để liên hệ.
— Nếu để mày tìm được chúng tôi thì chúng tôi còn混 cái gì nữa!
Hứa Huy có vẻ đắc ý, rồi giọng hơi chua chát:
— Trà nóng, cơm nóng, áo khoác lông vũ, găng tay da — các cậu chi tiêu thật hào phóng để bảo vệ chính mình đấy chứ!
— …
Cảm nhận rõ mùi “giấm chua” trong lời nói, Ngô Hạo vội xin lỗi:
— À… thực ra cũng chỉ vì muốn cảm ơn mọi người thôi mà! Dù sao mùa đông giá rét thế này, các anh vẫn phải tuần tra ngoài trời để bảo vệ chúng em, quả thật rất vất vả.
Chưa kể cả các đồng chí phụ trách an toàn của chúng ta — càng khó khăn hơn nhiều! Hiện chúng em đang chuẩn bị một đợt hàng Tết, sau đó sẽ tổ chức đội trống lân và mời phóng viên truyền hình, báo chí đến tận các đơn vị như anh để thăm hỏi, chúc Tết. Tôi sẽ đặc biệt cử đoàn đến chỗ anh thật rôm rả, kèm theo một tấm bằng khen để cảm ơn sự hỗ trợ quý báu của các anh trong thời gian qua!
— Đồ vô lại! — Hứa Huy nghe xong gần như muốn xông qua đấm Ngô Hạo. Làm nghề của họ, điều quan trọng nhất là phải giữ được sự kín đáo — càng kín đáo càng tốt, thậm chí mong được trở thành “người vô hình” mà ai cũng bỏ qua.
Thế mà tên nhãi này lại định tổ chức đội trống lân, mời truyền hình, báo chí đến tận nơi chúc Tết, còn tặng cả bằng khen — chẳng phải muốn phá hỏng cơm bát của họ hay sao?!
Vừa định từ chối dứt khoát, Hứa Huy bỗng nhớ tới món “hàng Tết” Ngô Hạo vừa nhắc đến — lòng anh chợt rung động. Dẫu công việc của họ đặc biệt, ngày ngày đối mặt với nguy hiểm, nhưng mức lương lại vô cùng khiêm tốn — hoàn toàn dựa vào niềm tin và lòng trung thành để âm thầm cống hiến.
Nhớ lại cảnh những bảo vệ và cảnh sát tuần tra mặc áo khoác lông vũ dày, đeo găng tay da, ăn cơm nóng suốt ngày, mũi anh bỗng cay xè. Ai biết được, cách đó không xa, vài thanh niên trẻ tuổi ăn mặc giản dị đang vừa thổi hơi ấm vào bàn tay đỏ rộp, vừa lặng lẽ quan sát tất cả?
Tính chất công việc buộc họ phải giữ bí mật, phải sống thật kín đáo. Nhìn người ta uống trà nóng, ăn cơm nóng, còn họ chỉ có thể xin chút nước sôi để pha mì gói. Đã lâu rồi nhiều người chưa được nghỉ phép, kể cả anh và nhiều đồng nghiệp cũng đã lâu chưa về nhà.
Nếu đây chỉ là chút tấm lòng, chút sự quan tâm từ người dân, thì việc nhận cũng không vi phạm quy định. Nghĩ đến đây, Hứa Huy liền nói:
— Đội trống lân và truyền hình thì miễn đi. Hàng Tết chuẩn bị đầy đủ, đến lúc đó sẽ có người đến nhận.
— Được rồi, không vấn đề gì! — Ngô Hạo nở nụ cười đắc ý. Đã nhận đồ rồi thì việc sau này sẽ dễ làm hơn nhiều!
Chưa kịp mở lời, anh đã nghe Hứa Huy trực tiếp hỏi gọn lỏn từ đầu dây:
— Nói đi, chuyện gì?
— Ha ha… cũng không phải chuyện lớn lắm. Chỉ là những người này tuy nền tảng tốt, nhưng chưa từng làm công tác bảo vệ bao giờ. Nên em muốn mượn anh hai người, giúp huấn luyện họ một chút! — Ngô Hạo cười gượng.
…
(Hết chương)