Chỉ số Thể Chất đã phá vỡ ngưỡng giới hạn 99%, cuối cùng đạt tới con số 9!
Đây không đơn thuần là việc tăng điểm một cách máy móc.
Mà là thành quả thực sự, được tích lũy từng ngày qua luyện tập trong đời sống thường nhật.
“9 điểm Thể Chất… gần như tương đương với mức độ khỏe mạnh trung bình của một người đàn ông trưởng thành…”
Phương Thành cảm nhận rõ thân thể mình dường như trở nên rắn chắc và bền bỉ hơn hẳn.
Ánh mắt anh lướt nhanh qua tiến độ nâng cấp các chỉ số khác trên bảng:
Lực Lượng: 86%
Nhanh Nhẹn: 73%
Tinh Thần: 42%
Thân thể vốn đã có phần mệt mỏi lập tức tràn đầy nhiệt huyết trở lại.
Khi nhìn sang thanh kinh nghiệm của các kỹ năng hiển thị trên Nhân Sinh Trò Chơi Kinh Nghiệm Bảng, lòng anh càng nóng bỏng khôn nguôi.
Rất nhiều khi, điều khiến con người sợ hãi không phải là sự vất vả khi kiên trì — mà là việc không thấy được mục tiêu rõ ràng.
Có những chuyện tuy trông xa vời…
Nhưng chỉ cần bắt tay vào làm, rồi nó nhất định sẽ dần dần tiến gần bạn hơn!
Hít một hơi sâu, Phương Thành khép khuỷu tay, cúi người sát mặt đất.
Tiếp tục cố gắng, hoàn thành nốt nhiệm vụ 100 cái Phủ Ngã Chuyển chuẩn chưa xong.
………………………………
Buổi chiều có ba tiết học Quyền Kích.
Trong đó hai tiết vẫn là lớp học chung dành cho học viên bình thường.
Tiết cuối cùng mới là lớp nhỏ, dành riêng cho những học viên ưu tú đang chuẩn bị thi đấu chuyên nghiệp.
Nói cách khác, đây mới chính là khóa học chuyên ngành thực thụ về đấu vật.
Gần năm giờ rưỡi chiều.
Bóng chiều từ từ chìm xuống, bị những tòa cao ốc ngoài cửa sổ che khuất.
Ánh sáng trong phòng trở nên dịu nhẹ và sâu lắng.
Nhiều học viên lần lượt tan học rời đi, sân tập dần trở lại dáng vẻ rộng rãi, vắng lặng quen thuộc.
Các đồng nghiệp thì ngáp dài liên tục, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường, chờ từng phút từng giây để hết giờ làm.
Thế nhưng Phương Thành lại càng tỉnh táo hơn, ánh mắt chăm chú dõi theo những bóng dáng đang tung quyền trên sàn đài Quyền Kích.
Hai chàng trai trẻ mặc quần tập đấu, cơ bắp cuồn cuộn, đứng ở tư thế ôm gối kinh điển, luân phiên ra đòn thăm dò nhau.
Bên cạnh đó là một huấn luyện viên lớn tuổi hơn, thỉnh thoảng hô dừng, đưa tay chỉ dẫn chi tiết.
Ông đang truyền đạt kinh nghiệm thi đấu thực tế, cũng như một số kỹ thuật chiến thuật bậc cao cho hai học viên ưu tú này — như Chu Đồng Dao Sát, Linh Dương Thiếu Bước, rồi nối tiếp bằng các tổ hợp quyền, hoặc Bạo Can Nhị Liên Kích.
“Nói thật nhé, những chiêu thức này tuy có hiệu quả bất ngờ — đánh một phát là hạ gục đối phương — nhưng tôi khuyên các cậu đừng tùy tiện sử dụng.”
“Vì lúc áp sát mặt đối phương để tung đòn mạnh, đồng nghĩa với việc toàn bộ sơ hở đều phơi bày trong phạm vi đòn quyền của đối thủ. Điều này đòi hỏi phản xạ cực kỳ nhanh nhạy. Kết cục chỉ có hai khả năng: hoặc KO đối phương, hoặc bị đối phương KO.”
“Muốn vận dụng được kỹ thuật chiến thuật đã luyện tập trong trận đấu, điều tiên quyết là phải nắm vững cảm giác khoảng cách, cảm giác thời cơ, và cảm giác nhịp điệu.”
“Ba thứ này không thể dạy bằng lời — chỉ có thể rèn luyện qua hàng năm trời thi đấu thực tế, để biến chúng thành bản năng của cơ thể.”
Một võ sĩ nghe xong liền gật đầu, sau đó đặt câu hỏi:
“Thưa huấn luyện viên, ngoài việc đánh bao cát, chúng em rất khó tìm được đối thủ phù hợp để luyện tập. Vậy phải làm sao ạ?”
“Về nhà hãy xem thật nhiều video thi đấu của các tay đấm hàng đầu. Hãy tưởng tượng họ là kẻ địch của mình — họ sẽ ra đòn thế nào, né tránh ra sao, làm động tác giả ra sao…”
“Mỗi lần mô phỏng thi đấu như vậy, não bộ và cơ thể bạn đều ghi lại một mạch thần kinh mới. Luyện càng nhiều, đến lúc thi đấu thực tế, bạn sẽ càng xử lý thuần thục, nhuần nhuyễn…”
Giọng nói trầm ấm của huấn luyện viên vang vọng khắp sân tập, khiến hai học viên ưu tú liên tục gật đầu, chăm chú lĩnh hội.
Cũng như một tia chớp lóe lên trong đầu Phương Thành.
Không Kích!
Còn gọi là “Đánh Bóng”.
Xuất phát từ thời cổ đại, các võ sư nhìn bóng mình in trên tường dưới ánh nắng, rồi dùng hình ảnh ấy làm “kẻ địch tưởng tượng” để luyện tập.
Hiểu đơn giản, đó là giao đấu với “bóng ma” do chính bộ não tạo ra — tung quyền vào không khí để mô phỏng tình huống thực chiến.
Đây là một phương pháp luyện tập vô cùng quan trọng trong các môn đứng đấu.
Dù trình độ cao hay thấp, chỉ cần nắm vững căn bản, bất kỳ ai cũng đều có thể dùng Không Kích để rèn luyện kỹ thuật, xây dựng ý thức đấu vật, nuôi dưỡng cảm giác nhịp điệu — từ đó nâng cao năng lực thực chiến.
Thậm chí nhiều tay đấm hàng đầu thế giới còn dùng Không Kích để khởi động, thư giãn trước trận đấu, đồng thời chuẩn bị tâm lý chiến thuật.
Lúc này, huấn luyện viên vẫn tiếp tục phân tích những vấn đề thường gặp trong quá trình luyện tập của học viên:
“Các cậu cảm thấy luyện Không Kích hiệu quả thấp, một phần là do căn bản chưa thuần thục, phần còn lại là quá chú trọng vào tính liên hoàn, thiếu đi cảm giác nhịp điệu.”
“Luyện Không Kích không phải cứ vung vài quyền liên tiếp rồi xoay người vài cái là xong — trong thực chiến, đâu có nhiều cơ hội tung tổ hợp quyền liên hoàn như vậy?”
“Nếu muốn hiểu rõ ‘cảm giác nhịp điệu’, các cậu hãy coi sự phối hợp giữa quyền pháp và bước chân như đang khiêu vũ.”
“Nhịp điệu khiêu vũ đến từ nhạc nền — còn nhịp điệu của Không Kích lại đến từ ‘kẻ địch tưởng tượng’ trong đầu các cậu.”
“Ví dụ: cậu tung một đòn trực quyền tay trước — đối phương có thể chọn đấu trực diện, cũng có thể né sang bên rồi phản đòn bằng quyền tay sau. Đó chính là ‘nhạc nền’ của hắn. Còn cậu nghiêng đầu tránh đòn, đồng thời kéo giãn khoảng cách và thực hiện động tác phòng thủ phản công thích hợp — đó mới là ‘nhịp điệu’ của cậu.”
“Kẻ địch tưởng tượng càng ‘chơi nhạc’ mạnh mẽ, thì cảm giác nhịp điệu của cậu càng sắc bén. Đến lúc thi đấu thực tế, cậu sẽ bình tĩnh đến lạ — vừa thấy đối phương tung quyền, trong nháy mắt đã nghĩ ra vô số phương án phản chế, và lựa chọn ra phương án tối ưu nhất…”
Huấn luyện viên dùng những ví dụ sinh động, dễ hiểu để giải thích cặn kẽ bí quyết luyện tập Không Kích.
Cuối cùng, ông chỉ vào đầu mình:
“Vì thế, then chốt nằm ở đây — phải linh hoạt! Đánh quyền mà không suy nghĩ, cả đời chỉ mãi làm ‘đối luyện’ thôi!”
Phương Thành nghe xong, lòng dâng trào cảm xúc, thu hoạch vô cùng phong phú.
Đây mới đích thực là “thức ăn thật” — những kiến thức quý giá, thiết thực.
Trước đây, anh luyện quyền chỉ biết bắt chước máy móc, lặp đi lặp lại các套路 (động tác mẫu).
Chưa từng dựng lên một “kẻ địch tưởng tượng” rõ ràng, chủ động thử nghiệm phản ứng trước những đòn tấn công, phòng thủ vượt ngoài khuôn mẫu.
Do đó, tốc độ mở khóa kỹ năng và tích lũy kinh nghiệm luôn khá chậm.
Cho đến khi trải qua một trận hỗn chiến ngoài phố, anh mới thực sự cảm nhận sâu sắc lợi ích của thực chiến.
Nhưng cơ hội thực chiến thì có thể gặp — chứ không thể cầu.
Còn Không Kích, rõ ràng là một giải pháp thay thế hiệu quả, giúp đẩy nhanh tiến trình nâng cấp kỹ năng và bù đắp thiếu hụt kinh nghiệm.
“Hơn nữa… tôi còn có Nhân Sinh Trò Chơi Kinh Nghiệm Bảng! Hiệu suất luyện Không Kích của tôi chắc chắn vượt xa mọi tay đấm bình thường!”
Ánh mắt Phương Thành lóe sáng, trong lòng dâng lên một cảm giác háo hức, như muốn xắn tay áo lên ngay lập tức.
Anh quyết định sau giờ làm sẽ lập tức chạy đến tiệm băng đĩa thuê vài đĩa ghi hình thi đấu của các ngôi sao đấu vật về nhà xem kỹ.
Dẫu vậy, các nhà vô địch quyền Anh thế giới vẫn quá xa vời với anh.
Còn tay đấm quen thuộc nhất lúc này…
Chính là Hồ Giáo Liệu — người từng thi đấu Tán Đả tự do, và đoạt chức vô địch giải Nam Giang Tỉnh!
Trong phòng nghỉ của huấn luyện viên.
Hồ Giáo Liệu cầm tách trà kỷ tử trong tay, vừa nhấp một ngụm.
Bỗng nhiên ông rùng mình một cái.
Ngẩng đầu nhìn lên màn hình điều hòa — nhiệt độ cũng chẳng thấp chút nào, sao lại thấy lạnh toát người thế nhỉ?
Mùa đông, trời tối rất nhanh.
Chẳng mấy chốc lại đến giờ tan sở, tiếng “bíp bíp” chấm công vang lên liên tục.
Sảnh tập, nơi vẫn còn thoảng mùi nước rửa chén và dung dịch khử trùng, lần lượt tắt đèn, chìm vào yên tĩnh.
Phương Thành tắm nước nóng xong, đeo túi đeo chéo đựng quần áo, là người cuối cùng bước ra từ lối đi dành riêng cho nhân viên.
Trên bức tường nền phía cửa ra vào dán vài tấm áp-phích giấy mờ, phản chiếu ánh sáng u ám.
Trên đó có quảng cáo tuyển sinh giảm giá, thông báo trước các trận đấu vật, và cả những tấm ảnh chân dung của các vận động viên nổi tiếng.
Ánh mắt Phương Thành lướt qua, dừng lại trên khuôn mặt của một nhà vô địch quyền Anh nổi danh — cơ bắp cuồn cuộn, da đen bóng.
Trên thế giới này, liệu có tồn tại một loại sức mạnh nào đó vượt xa giới hạn thể chất của con người bình thường?
Anh không biết.
Nhưng…
Cứ không ngừng leo lên đỉnh núi, rồi sẽ thấy những cảnh sắc khác biệt, phải không?
(Hết chương)