Chương Một Trăm Mười Một: Đêm Dài Không Dài
Mình đang làm sao vậy? Thu Lư Nguyệt thoáng chút bối rối, giật mình đẩy Dạ Lưu Vân ra một cái, ấp úng: “Ta…”
Bỗng nhiên, nàng chẳng biết nên nói gì, đành cố gắng hít thở sâu mấy lần để bình ổn tâm thần, rồi mới hỏi: “À đúng rồi, vừa rồi ngài định nói chuyện trong cung thế nào?”