Ánh trăng tĩnh lặng phủ lên núi cao một lớp khăn voan thần bí. Dọc lối mòn trong rừng, tiếng bánh xe lăn lộc cộc vang vọng mơ hồ, xen lẫn những lời thì thầm khẽ khàng, như những lời trò chuyện vụng trộm.
— Kỳ Vương chẳng lẽ cứ thế mà nằm liệt một chỗ sao?
— Thần thấy đấy đâu phải bệnh, mà là trúng độc!
— Hề… lời này ngàn vạn lần chớ có nói bậy!