Tần Hằng Chi bỗng cảm thấy trong phòng tựa như muôn hoa nở rộ giữa mùa xuân. Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng thần sắc lại vô cùng nghiêm túc:
— Cảm ơn.
Chỉ hai chữ ấy thôi, thế mà vang vọng như tiếng chuông ngân — tựa như một lời hứa trang trọng vừa được thốt ra.