Lộc Kiều Ca không nhúc nhích, đón ánh mắt sâu thẳm kia. Cô phát hiện hôm nay Tần Hằng Chi còn tinh tế hơn cả ngày hôm qua.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh không một vết bẩn, quân phục chỉnh tề, phẳng lỳ.
Đặc biệt là đôi mắt ấy tựa như hắc ngọc được tôi luyện dưới ánh sao, mỗi lần nhìn cô đều mang theo ba phần mê hoặc vô tình.