Trong khoang máy, tiếp viên hàng không đang lặp đi lặp lại những lời trấn an hành khách — dù giọng nói của họ đã run rẩy đến mức không còn kiểm soát nổi. Nhiều hành khách đang khóc nức nở trong tuyệt vọng; cũng có người lấy giấy bút ra, chuẩn bị viết di thư cuối cùng.
Hồ Xuyên ngồi ở ghế sát cửa sổ. Qua lớp kính bên cạnh, anh nhìn thấy động cơ máy bay đang bốc cháy — ngọn lửa bị tốc độ bay kéo dài thành một vệt sáng thẳng tắp in lên nền trời đêm.
Nếu có ai chứng kiến, hẳn sẽ nghĩ đó là một vì sao băng.
Khác với những người xung quanh, trên gương mặt Hồ Xuyên hoàn toàn vô cảm — không chút biểu cảm nào.
*“Cảnh tượng này sao mà quen thuộc thế nhỉ…”* — anh thầm nghĩ.
“Hừ…” Không hiểu sao, trong hoàn cảnh như thế này, anh lại bật cười.
Máy bay bắt đầu lao xuống với tốc độ chóng mặt. Đèn trong khoang tắt phụt. Tiếng kêu thất thanh, tiếng khóc tuyệt vọng vang lên tứ phía. Hồ Xuyên chỉ quay đầu sang chỗ ngồi bên cạnh — nơi lẽ ra phải có một người rất quen thuộc với anh.
Anh đưa tay ra như muốn nắm bắt điều gì đó — rồi chiếc máy bay rung chuyển dữ dội.
Tiếng nổ, tiếng thét, bóng tối ào tới nuốt chửng tất cả.
…
Hồ Xuyên giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Tất cả những gì vừa diễn ra trong giấc mơ vẫn rõ mồn một như vừa mới xảy ra. Anh xoa nhẹ trán, ngồi dậy từ chiếc sofa và hít một hơi thật sâu: “Hừ… đã lâu rồi không gặp lại giấc mơ ấy.”
Dậy đi rửa mặt trong phòng tắm, anh ngước lên soi vào gương — gương mặt trẻ tuổi, tóc cắt ngắn vừa phải, gò má hơi hóp, đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ, vẻ ngoài trông như cậu thiếu niên nên khó đoán được tuổi thật.
“Đến đây đã hơn chục năm rồi, mà nhìn vẫn cứ thấy kỳ kỳ làm sao…” — anh lẩm bẩm một mình.
Ra khỏi phòng tắm, anh cầm chiếc đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường. Màn hình hiển thị:
**2011 05 07 03:04**
“Mới ba giờ sáng thôi sao? Thế mà mình đã ngủ liền mười hai tiếng.”
Anh bật ti vi — đang chiếu một bộ phim truyền hình bằng tiếng Ả Rập. Trên màn hình, một nam diễn viên da đen người Mỹ đóng vai tù nhân Sucre, đang giới thiệu từng nhân vật trong nhà tù cho người bạn cùng phòng mới là Michael. Hai người trò chuyện bằng thứ tiếng Ả Rập mang khẩu âm Ma-rốc — cảnh tượng vừa hài hước vừa lạ lẫm.
“Cảm ơn tôi đi chứ! Nếu không có tôi xuất hiện, các cậu chưa từng được xem cảnh vượt ngục đâu!” — Hồ Xuyên dựa lưng vào đầu giường, đối diện với chiếc ti vi, như thể đang tuyên bố với cả thế giới.
Từ sau vụ tai nạn máy bay, anh đã đến thế giới này hơn chục năm. Khi tỉnh lại, anh phát hiện mình hóa thân thành một cậu bé tám tuổi — và thời gian cũng đã quay ngược về năm 1998.
Lúc ấy nằm trên giường bệnh viện, Hồ Xuyên chỉ biết ngơ ngác nhìn những gương mặt xa lạ nhưng đầy lo lắng xung quanh — trong lòng vừa hoảng loạn tột độ, vừa thoáng chút mừng thầm: *Giá như mình có thể đến đây, thì vợ mình — người cùng chuyến bay — cũng có thể xuất hiện chăng?* Nghĩ đến đây, anh gần như dùng hết toàn bộ lý trí để kiềm chế bản thân không bật dậy khỏi giường bệnh.
Khi xuất viện, qua những thông tin đời thường và ký ức trong đầu, Hồ Xuyên dần hiểu rõ số phận bi kịch của thân chủ.
Mẹ ruột của thân chủ tự tử bằng khí gas trong nhà — nhưng không biết con trai mình cũng đang ở đó. Khi được phát hiện và đưa đi cấp cứu, người mẹ vì thiếu oxy não quá lâu nên rơi vào trạng thái thực vật.
Còn thân chủ thì được cứu sống — hoặc đúng hơn là *không được cứu sống*, bởi giờ đây, người đang sống trong thân xác ấy chính là Hồ Xuyên — trùng tên, trùng họ, nhưng hoàn toàn khác biệt.
Trong những năm sau đó, Hồ Xuyên vừa chăm sóc người mẹ thực vật của thân chủ, vừa làm quen với thế giới mới. Anh từng tìm kiếm cha mẹ kiếp trước — dù sao thì họ cũng sống trong cùng một thành phố. Anh tìm được ngôi nhà thời ấy của mình, nhưng người cư ngụ ở đó lại chẳng phải cha mẹ anh ngày xưa.
Khi trưởng thành, anh điều tra kỹ lưỡng hơn: gia tộc anh đã bắt đầu thay đổi từ đời cụ cố, dẫn đến thế hệ cha anh hoàn toàn khác biệt; còn phía mẹ thì suốt đời ở quê nhà Ký tỉnh, chưa từng đến Tân Môn thị — kế hoạch tìm người thân chưa kịp khởi động đã sớm thất bại.
Phía vợ anh cũng tương tự: người ấy hoàn toàn không tồn tại trong thế giới này. Nhưng Hồ Xuyên không chịu bỏ cuộc. *Cùng một chuyến bay — nếu mình có thể đến đây, thì người khác cũng có thể. Có thể không phải chính xác là cô ấy… nhưng biết đâu cô ấy đang tìm anh theo cách riêng của mình? Biết đâu… còn rất nhiều khả năng khác nữa.*
Ngay khi Internet phổ cập, anh còn đăng tải những bài hát, tiểu thuyết hai người từng yêu thích ở kiếp trước — nhưng hộp thư liên hệ chỉ nhận được spam và vài lời mời hợp tác từ các công ty âm nhạc. Hy vọng từng lần bùng lên, rồi lại từng lần tan biến. Đến tận bây giờ, sau bao năm, anh gần như đã quên mất dung mạo người ấy.
“Đói quá nhỉ… Không biết giờ này ra ngoài có kiếm được gì ăn không?” — Hồ Xuyên vừa tự nói vừa mặc áo, rồi cắm một khẩu HK45T vào bao súng giấu dưới nách.
Đà Nhĩ Bát Đa — cảng biển nổi tiếng ở vùng tây nam Ma-rốc, đồng thời cũng là thành phố từng gây tiếng vang toàn cầu nhờ một bộ phim: Cà Sa Bằng Kha.
Hồ Xuyên bước trên phố, thói quen khiến anh luôn đội mũ áo lên đầu. Đường phố vắng vẻ — dù sao lúc này vẫn là giữa đêm. Các cửa hàng hai bên đường đều đã đóng cửa. Mười phút sau, anh bất đắc dĩ ngồi xuống một cửa hàng KFC mở cửa 24/24 ở góc phố, vừa nhai miếng hamburger có vị hoàn toàn khác biệt so với trong nước, vừa cảnh giác quan sát bên ngoài.
Gần đây, tình hình Trung Đông và Bắc Phi cực kỳ bất ổn. Cách đây vài tháng, một người Tunisia đã tự thiêu — châm ngòi cho làn sóng bạo loạn lan khắp hầu hết khu vực Trung Đông. Phương Tây nhân cơ hội hô vang rằng “Mùa xuân Ả Rập” sắp đến.
Điều này khiến an ninh tại nhiều quốc gia trong khu vực rơi vào tình trạng nghiêm trọng. Trên phố lúc nào cũng đầy những kẻ sống không nổi, sẵn sàng liều mạng làm một phi vụ lớn. Trật tự xã hội đang đứng trên bờ vực sụp đổ — ra ngoài đường, phải cẩn thận từng li từng tí.
Qua khung cửa kính lớn, Hồ Xuyên nhìn ra ngoài — cách đó không xa là một tòa nhà trắng bốn tầng, đèn điện sáng trưng, nhân viên đi lại tấp nập trong ca làm đêm. Dựa vào biển hiệu trước cửa, có vẻ như đây là một tòa soạn báo. Trước cửa trồng vài cây dừa, cách một con đường nhỏ là một bãi đậu xe mini, vài chiếc ô tô lác đác đỗ bên trong.
“Ồ-hề!” — Hồ Xuyên vốn đã quen quan sát môi trường xung quanh, ánh mắt lướt qua một con hẻm nhỏ cách đó không xa — nơi không có đèn đường — và lập tức cảm thấy một luồng cảnh giác dâng lên.
Cửa hẻm tối om, lối vào rất hẹp. Nếu không phải người địa phương hoặc không để ý kỹ, tuyệt đối sẽ không phát hiện ra. Huống chi giờ đây đã là giữa đêm — người bình thường nào lại dám bước vào đó? Vậy thì cái đầu thuốc lá đang lấp lánh trong bóng tối kia… rốt cuộc là của kẻ thần kinh nào thức khuya không ngủ? *“Hút thuốc hại sức khỏe đấy, đồ ngu!”*
Tò mò bùng lên. Anh vội nuốt nhanh mấy miếng hamburger còn lại, rồi lặng lẽ rút khẩu súng trong ngực, dùng chiếc ba lô che khuất để lắp silencer, bật khóa an toàn, rồi cất lại vào bao súng dưới nách.
Anh cầm ly Coca-Cola trên bàn, vừa nhấp từng ngụm vừa bước ra ngoài — cố gắng tỏ ra thật tự nhiên. Kéo dây kéo áo khoác xuống thấp hơn, để có thể rút súng bất cứ lúc nào.
Hồ Xuyên bước chậm rãi, như một người mất ngủ lang thang giữa đêm. Khi đi ngang qua hẻm, anh thoáng liếc vào trong — một người đàn ông da trắng khoảng ba mươi tuổi, dựa lưng vào tường, chán chường hút thuốc. Mặt đất dưới chân hắn đã rải đầy tàn thuốc.
Thấy có người đi ngang, tên da trắng cũng lập tức cảnh giác liếc Hồ Xuyên一眼, rồi vội vã quăng đi điếu thuốc trong tay phải và đưa tay về phía eo sau.
Hồ Xuyên cũng không chần chừ — tay trái ném chiếc cốc giấy trúng thẳng mặt đối phương, tay phải rút súng nhanh như chớp, hai phát liên tiếp vào ngực, rồi nâng nhẹ nòng súng lên — phát thứ ba chính xác xuyên qua đầu. Toàn bộ hành động diễn ra mượt mà, dứt khoát đến mức đáng sợ.
“FUCK!” — Hồ Xuyên lẩm bẩm một tiếng, nhanh như cắt lẩn vào trong hẻm. Sau khi xác nhận không có người nào khác, anh đá mạnh khẩu P226 nằm bên cạnh tên da trắng ra xa, rồi trong bóng tối vừa quan sát hai bên để chắc chắn không ai chú ý đến đây, vừa sờ cổ tên này — mạch ngừng đập, chết cứng rồi.
“Thật sự xui xẻo quá đi chứ!” — anh gầm gừ, rồi túm lấy quần áo thi thể, lôi vào sâu trong con hẻm.