Hán ViệtReaderTrung → Việt · Hybrid AI
Chương 9/40 · 0%
Dân Quốc Vệ Hành Phi Công

Chương 9

Chương 9: Đến Thượng Hải, Nhập Công Ty Hàng Không

Nhìn theo chiếc xe chở Thẩm Thư Vân và mẹ cô rời đi, Phương Văn xách vali bước ra khỏi nhà ga.

Đây là thành phố sôi động nhất của Hoa Hạ, cũng là nơi giao thoa giữa văn hóa Đông – Tây.

Nhưng đừng vì vẻ hào nhoáng bề ngoài mà coi nhẹ nơi này.

Đây còn là nơi hỗn loạn và nguy hiểm nhất — bang phái mọc lên như nấm, kẻ móc túi, lưu manh tràn ngập khắp nơi.

Nhìn dòng người trước mặt, cùng vài tên đàn ông đứng đó, ánh mắt cứ vô tình lia qua túi áo người khác…

Phương Văn bất giác siết chặt tay vào chiếc vali.

Bên trong ấy chính là toàn bộ tài sản của anh — đừng để suốt chặng đường dài bình an, lại vấp ngã ngay tại đây!

Giờ anh cần làm là gọi điện cho hãng hàng không, nhờ họ cử người đến đón.

Trước khi tới, anh đã dò hỏi: gần nhà ga có một chi nhánh công ty điện thoại, nơi khách có thể dùng điện thoại công cộng.

Phương Văn ngẩng đầu nhìn quanh — từ xa, biển hiệu của công ty điện thoại treo lơ lửng trên nóc một tòa nhà.

Anh băng qua phố, bước vào bên trong.

Bên trong khá đông người. Một bên tường lắp sáu chiếc điện thoại kiểu gắn tường, vài người đang gọi điện, số khác xếp hàng chờ.

Gọi điện phải dùng xu điện thoại — phải tới quầy dịch vụ để mua.

Phương Văn tiến đến quầy, mua hai đồng xu.

Mỗi đồng chỉ đủ gọi một lần; nếu hết thời gian mà vẫn chưa xong, phải tiếp tục nạp thêm.

Sau hơn mười phút chờ đợi, đến lượt anh.

Anh thả xu vào khe, rồi lập tức cầm ống nghe lên.

Lúc ấy vẫn đang dùng hệ thống tổng đài chuyển cuộc gọi — chưa có điện thoại quay số.

Tiếng nhân viên tổng đài vang lên từ ống nghe:

— Xin hỏi quý khách muốn gọi đến đâu?

— Xin chào, tôi muốn gọi đến Trung Hoa Hàng Không.

— Vâng, xin mời quý khách chờ một chút.

Sau vài giây ngắn ngủi, điện thoại được nối thông.

— A-lô, xin chào! Đây là văn phòng Thượng Hải của Trung Hoa Hàng Không.

— Tôi tên là Phương Văn, vừa từ Bắc Bình tới, là Chuyên viên Bay do Dân Quốc Chính Phủ Giao Thông Bộ bổ nhiệm.

— À, ngài Phương Văn à! Ngài hiện đang ở đâu? Để tôi cử người đi đón.

— Trước cửa chi nhánh công ty điện thoại tại nhà ga.

— Xin ngài vui lòng chờ một chút, người của công ty sẽ đến ngay.

Kết thúc cuộc gọi, Phương Văn bước ra ngoài, đứng đợi ven đường.

Anh chờ — đúng bốn mươi phút.

Một chiếc xe hơi Pontiac màu đen từ xa lao tới.

Một người trung niên bước xuống xe, ánh mắt hướng về phía Phương Văn.

— Ngài là…?

— Tôi là Phương Văn. Đây là giấy bổ nhiệm của tôi.

Anh rút giấy bổ nhiệm đưa cho đối phương xem — như vậy là đã xác minh thân phận.

Người kia lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

— Tôi là Giám đốc công ty, Ôn Hạc Lâm. Đã mong ngóng ngài lâu lắm rồi! Cuối cùng chúng ta cũng có phi công riêng rồi! Mời ngài lên xe, tôi đưa ngài tới chỗ ở.

Phương Văn liền bước lên xe, chiếc xe lao thẳng về Pháp Tô Giới.

Dọc đường, hai người trò chuyện thân mật, Phương Văn cũng dần hiểu rõ cơ cấu tổ chức của Trung Hoa Hàng Không.

Công ty có ba quản lý: Giám đốc Ôn Hạc Lâm, Kế toán trưởng Mạnh Lợi Chi, và Trưởng phòng Kinh doanh Chu Trọng Huyền.

Dưới đó còn có một quầy bán vé, tuyển dụng ba nhân viên bán vé.

Toàn bộ đội bay gồm sáu chiếc máy bay — đều là loại dân dụng do Điệt Đệ Lực sản xuất.

Hiện chỉ khai thác một tuyến duy nhất: Thượng Hải – Nam Kinh.

Trên mỗi chuyến bay không có tiếp viên, chỉ có một phi công điều khiển.

Lần này, nhân dịp hai phi công Mỹ bị ốm phải hồi quốc, công ty mới mạnh mẽ đề nghị và cuối cùng giành được một suất bay.

Nói đến đây, Ôn Hạc Lâm liếc nhìn Phương Văn với ánh mắt đầy hàm ý.

— Thưa ngài Chuyên viên Phương, trách nhiệm của ngài rất nặng nề đấy! Không chỉ phải điều khiển máy bay thực hiện các chuyến bay thường lệ, ngài còn phải đào tạo ra một đội phi công chuyên nghiệp. Theo chỉ thị cấp trên, chiếc máy bay được phân cho ngài chỉ bố trí năm ghế hành khách, còn một ghế dành riêng cho học viên bay — người này sẽ học bay trực tiếp trên chuyến bay, đồng thời kiêm luôn nhiệm vụ phục vụ hành khách. Tổng cộng hai người, luân phiên trực ca.

— Họ đã có nền tảng chưa ạ? Tình hình của tôi ngài cũng biết rồi — lái máy bay thì được, nhưng dạy học thì không phải thế mạnh. Nếu chưa có căn bản gì cả, e rằng tôi sẽ rất khó hoàn thành nhiệm vụ.

Phương Văn trả lời thẳng thắn.

— Yên tâm đi! Hai người này đều từng du học tại các trường đào tạo phi công chuyên nghiệp ở nước ngoài, nên việc giảng dạy sẽ không khó. Đến Pháp Tô Giới rồi đấy! Ngài hãy tạm nghỉ ngơi đã, ngày mai tôi sẽ tới giao giấy tờ ra vào khu giới.

Chiếc xe dừng lại ở cổng khu giới. Ôn Hạc Lâm xuất trình giấy tờ, được phép vào.

Rồi xe tiếp tục chạy thẳng tới Pháp Tổ Giới Nha Nhĩ Bồi Lộ 270-273 Hao Trung Hoa Hàng Không Công Ty Phi Công Biệt Thự.

Theo chân Ôn Hạc Lâm, Phương Văn lên tầng hai, vào căn phòng bên trái.

Mở cửa bước vào, Ôn Hạc Lâm khẽ nói nhỏ:

— Đám phi công kia chẳng hợp với bọn mình, bình thường cũng chẳng mấy khi giao tiếp. Giờ thì người thì đang bay, người thì đi uống rượu say, nói chung trước nửa đêm chắc chắn không ai về đâu. Hai chiếc chìa khóa này: một cái mở cửa chính, một cái mở cửa phòng ngủ của ngài.

Phương Văn nhận lấy chìa khóa, hỏi:

— Ông Tư Mật Đức cũng ở đây sao?

— Đúng vậy. Ông ấy ở đây. Ngài cố gắng giữ mối quan hệ tốt với ông ấy, mọi việc bay sẽ do ông ấy điều phối.

— Tôi hiểu rồi.

— Vậy tôi đi trước đây. Ngày mai lúc chín giờ sáng tôi sẽ tới giao giấy tờ khu giới.

— Cảm ơn ngài.

Tiễn Ôn Hạc Lâm ra về, Phương Văn cất hai chiếc chìa khóa cẩn thận, rồi quan sát căn phòng của mình.

Phòng khá rộng rãi: một phòng khách nhỏ, một phòng ngủ.

Phía cửa sổ phòng khách đặt một chiếc bàn và hai chiếc ghế dài có chân cao. Bên tường phải là một giá sách nhỏ.

Giữa phòng khách và phòng ngủ là một cánh cửa kéo — khi mở hết cỡ, hai không gian liền thông với nhau.

Phòng ngủ có một chiếc giường gỗ lớn, chăn màn đều đã được chuẩn bị sẵn.

Cũng ổn — có thể xách va-li vào ở ngay.

Đặt vali xuống đất, Phương Văn thả lỏng toàn thân, nằm thẳng lên chiếc giường mềm mại.

Hơn năm mươi tiếng đồng hồ ngồi tàu xe liên tục khiến anh kiệt sức, cơn buồn ngủ ùa đến, và anh chìm vào giấc ngủ không hay biết.

Anh ngủ thẳng đến khi tiếng gõ cửa vang lên — mới tỉnh dậy.

Từ giường ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, rồi đứng dậy mở cửa.

Ở ngoài là Ôn Hạc Lâm và Tư Mật Đức.

Ôn Hạc Lâm đưa đồ cho Phương Văn:

— Đây là thẻ thông hành khu giới, kèm theo thẻ nhân viên công ty. Từ nay trở đi, mọi công việc bay sẽ do ông Tư Mật Đức sắp xếp. Tôi xin phép về trước.

— Cảm ơn ngài Giám đốc Ôn.

— Không cần khách khí đâu, tôi đi đây!

Sau khi Ôn Hạc Lâm rời đi, Tư Mật Đức lên tiếng:

— Anh lái máy bay Điệt Đệ Lực hoàn toàn không vấn đề. Ngày mai có thể bắt đầu bay ngay. Tôi khuyên anh nên tập trung bay nghiêm túc trong năm năm — vị trí của tôi rồi sẽ thuộc về anh.

— Cảm ơn anh. Nhưng có lẽ một năm nữa, tôi sẽ không còn làm việc tại công ty này nữa.

Phương Văn đáp lại bằng tiếng Anh.

— Vì sao vậy? Theo tôi biết, công việc này là tốt nhất ở đây rồi.

Tư Mật Đức vô cùng ngạc nhiên, không hiểu nổi vì sao lại có người từ bỏ phúc lợi tuyệt vời như thế.

Những người ngoại quốc đến Thượng Hải kiếm tiền như họ, làm sao hiểu được tương lai Hoa Hạ sẽ đối mặt với những biến cố gì?

Phương Văn không giải thích, mà chuyển chủ đề:

— Tư Mật Đức, anh đến Hoa Hạ đã lâu, cảm giác nơi này thế nào?

— Phương Đông thật thần bí và quyến rũ — tôi rất thích nơi này. Đặc biệt là ẩm thực, tôi mê nó chết đi sống lại!

— Nếu anh thích món ăn phương Đông, sao chúng ta không ghé nhà hàng yêu thích nhất của anh? Để tôi cũng được nếm thử?

— Tuyệt quá! Tôi tin chắc anh sẽ thích!

Hai người mặc thường phục rời Pháp Tô Giới, tìm đến một nhà hàng địa phương gần đó để dùng bữa.

Đây là một cách giao tiếp đơn giản nhưng rất hiệu quả — vừa giúp Phương Văn xây dựng mối quan hệ tốt với Tư Mật Đức, vừa là bước đầu tiên để anh hòa nhập vào môi trường của các phi công.

(Hết chương)