Trong hành lang, họng súng bắn đạn nổ bùng lên ngọn lửa dữ dội — Phù Thanh Hải khai hỏa không chút do dự.
Không ngờ người đàn ông mặc đồ đen lại linh hoạt đến bất ngờ: ngay khi Phù Thanh Hải bóp cò, hắn chỉ khẽ điểm mũi chân, bật người nhảy vọt lên — tránh trọn viên đạn.
Người đàn ông đen liền chống tay lên trần hành lang rồi tung người nhảy lên, hai chân đạp mạnh vào tường bên — thế mà cứ như đang chạy trên mặt đất bằng phẳng, lao thẳng về phía Phù Thanh Hải.
Phù Thanh Hải nhìn dáng người kia hơi nghiêng về trước, hai tay duỗi thẳng ra sau — tư thế chạy kỳ lạ chưa từng thấy; lại thấy trong tay hắn不知 lúc nào đã xuất hiện hai thanh đoản đao màu đen, hình dáng đặc biệt.
Anh suýt bật cả hàm ra.
Đây là… *Hỏa Oản Đào*?
Còn thứ cầm trong tay… là *Cự Vô*?
Người đàn ông đen dùng thân pháp cực kỳ linh hoạt và mềm dẻo, né trái né phải, tránh trọn loạt đạn của Phù Thanh Hải. Ngay khi áp sát, hắn liền lăn người một vòng, bay bổng lên không — toàn thân vượt qua đỉnh đầu Phù Thanh Hải.
Phù Thanh Hải vẫn quay mặt về phía trước, tay phải rút thanh trường đao động lực từ eo, chẳng cần quay đầu — vung chém ngược ra sau theo quán tính.
Lưỡi đao sáng lóe ánh xanh lam nhạt, vạch một cung tròn hoàn mỹ giữa không khí. Cùng với động tác xoay người nhanh và gập gối uyển chuyển, đòn chém hướng thẳng về phía kẻ vừa đáp xuống đất — lúc này đang treo lơ lửng giữa không, không chỗ bám để né tránh.
Góc mắt Phù Thanh Hải như đã thoáng thấy đối phương bị chém làm đôi ngang eo.
Nhưng — *“Bụp!”*
Cảm giác truyền từ cán đao cho anh biết: thứ mình vừa chém không phải thân thể người.
Phù Thanh Hải cầm đao bằng một tay, đứng yên nhìn tấm thép *Túc Cương* bị chém làm hai mảnh nằm ngay trước mặt, rồi lại liếc sang người đàn ông đen cách đó vài mét — nguyên lành, không một vết xước.
— *Thay Thân Thuật*?
Đây là thế giới *Chiến Thùm Tư Linh Khắc*, ngươi có thân pháp thì còn chấp nhận được — nhưng sao ngươi còn dùng được *nhẫn thuật* nữa chứ?
Tay trái Phù Thanh Hải từ từ nâng khẩu súng lên. Cách vài mét, người đàn ông đen thận trọng ném hai thanh *Thập Tự Thủ Kiếm*.
Phù Thanh Hải đứng im bất động trước những chiếc phi tiêu đen lao tới. Như dự đoán, hai tiếng *“Keng! Keng!”* vang lên — hai thanh thủ kiếm đập trúng áo giáp ngực anh rồi bật ngược ra, thậm chí chẳng để lại một vệt trắng.
Người đàn ông đen thấy vậy liền nghiến răng, lại tiếp tục vận dụng thân pháp linh hoạt đa biến, lao thẳng về phía Phù Thanh Hải.
Còn Phù Thanh Hải — góc mắt anh thoáng bắt được một chiếc camera giám sát trên trần hành lang, đang âm thầm quay.
Mép anh khẽ cong lên. Trong lòng đã có chủ ý.
Anh giữ súng bằng tay trái, đao bằng tay phải, bày thế phòng ngự đối diện kẻ địch — nhưng âm thầm điều chỉnh cơ bắp cánh tay, cố tình làm chậm nhịp độ động tác.
Nếu thầy dạy võ đấu của anh — *Á Lạp Bất Tư Lang* — có mặt ở đây, chắc chắn sẽ gào lên: “Thằng nhóc này lại đang lừa gạt rồi!”
Người đàn ông đen cao chừng một mét sáu mấy, so với Phù Thanh Hải — người mặc giáp toàn thân gần hai mét bảy — rõ ràng là một “tiểu nhân”. Hắn linh hoạt né khỏi đường chém dài của Phù Thanh Hải, rồi quỳ gối lướt thấp — chui thẳng dưới háng anh.
Thanh *Cự Vô* trong tay hắn phóng thẳng vào khe hở giữa hai tấm thép *Đào Cương* nơi đùi Phù Thanh Hải, đâm mạnh hết sức.
— *“Keng!”*
Thật đáng tiếc — bộ *MK4 Cực Hạn Hạng Động Lực Khôi Giáp* là loại giáp kín toàn thân.
Tên nhẫn giả đen lăn người như con lừa ngã ngửa để tránh cú đá của đôi giày nam châm thép do Phù Thanh Hải tung ra, rồi như bướm xuyên hoa, xoay chuyển quanh anh — nhảy lên, lượn xuống, liên tục đâm *Cự Vô* vào các khe khớp của bộ giáp động lực. Nhưng đáp lại hắn chỉ là hàng loạt tia lửa lóe lên lẻ loi.
Cuối cùng, khi tên nhẫn giả vừa nhảy lên, chuẩn bị đâm thẳng vào kính bảo hộ của Phù Thanh Hải — hắn sơ ý một chút, lập tức bị Phù Thanh Hải chụp chặt, đè mạnh xuống sàn.
Đối mặt với họng súng đen ngòm trước mặt, tên nhẫn giả đen vùng vẫy không ngừng.
Cho đến khi ngọn lửa phụt ra từ nòng súng — thiêu hắn thành một đống than đen.
[*Ngươi đã tiêu diệt vòng luân hồi đầu tiên thuộc phe đối địch — hoàn thành sự kiện Sinh Thai Thành Cứu!*]
[*Bắt đầu tính toán Đồng Hóa Điểm Số… 123 điểm.*]
Là vòng luân hồi đối địch!
Và quả nhiên, giết vòng luân hồi phe đối địch sẽ có phần thưởng — nhưng tên gọi giờ đã đổi thành *“Sinh Thai Thành Cứu”*… Chỉ là phần thưởng sao ít thế nhỉ? Chẳng lẽ vì người này quá yếu so với tôi?
Phù Thanh Hải thầm nghĩ, rồi nhẹ nhàng vung một vòng đao, cắm thanh trường đao động lực trở lại giá cố định bên hông.
Toàn bộ cảnh tượng ấy — đều bị những người trong phòng điều khiển chính thu trọn vào mắt.
Trước cái chết của đồng đội, không ai còn cười cợt nữa.
Người đàn ông đen vốn không yếu trong đội họ — chuyên tu thân pháp, thân thủ linh hoạt đa dạng, lại còn là em trai của thủ lĩnh. Tiểu Dã Quân — một anh chàng “otaku” mập mạp — liếc trộm người đàn ông mặt dài đang ngồi im lặng, định nói gì đó nhưng lại ngại ngần không dám mở lời.
Người đàn ông mặt dài trung niên khép hờ mắt, quan sát Phù Thanh Hải qua màn hình giám sát, thầm đánh giá: *Phòng ngự rất mạnh, các đòn tấn công vật lý thông thường khó phá giáp; độ linh hoạt bình thường, tốc độ hơi chậm…*
Điều này hoàn toàn hợp lý — dù sao, mặc một bộ giáp khổng lồ như thế này, lại có khả năng phòng ngự cao đến mức ấy, thì phản ứng chậm một chút cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng ngay lúc ấy, người đàn ông mặt dài bỗng lên tiếng:
— Mọi người lại đây, tôi sẽ bố trí một kế hoạch.
…
Trong hành lang, Phù Thanh Hải rẽ qua một khúc廊 đạo, rồi leo một cầu thang — thẳng tiến về phía phòng điều khiển chính.
Dọc đường, bất kỳ căn phòng hay góc khuất nào khả nghi, anh đều quét một lượt bằng súng phun lửa — thật vậy, anh đã thiêu chết vài tên hải tặc đang núp trong đó.
Nhìn những tên hải tặc da vàng ốm yếu, bị ngọn lửa chạm vào là cháy không nổi vài phút, Phù Thanh Hải thầm nghĩ: *Đây mới là hải tặc vũ trụ sao? Làm hải tặc trong thế giới Chiến Thùm Tư Linh Khắc mà lại vô vọng thế này sao?*
*Tôi nghe nói Hưu Luân — “Vua Đen” — ở Đại Võ Xoáy cũng sống rất sung túc mà.*
Nhưng đó là chuyện sau năm thứ 41. Hiện tại là thời đại 30K — có lẽ an ninh vũ trụ của Đế Quốc lúc này vẫn còn khá tốt.
Phù Thanh Hải cẩn trọng quét sạch từng khoang tàu, mới tiến lên phòng điều khiển chính trên boong thượng — đảm bảo không có kẻ địch nào có thể đột kích từ phía sau.
Không thu hoạch được gì. Anh không tin bọn hải tặc trên con tàu này đã bị mình tiêu diệt hết.
*Xem ra bọn chúng đã tập trung sẵn trong phòng điều khiển, chờ tôi tự chui đầu vào bẫy rồi.* Phù Thanh Hải thầm nghĩ.
*Có nên gọi bộ *Chu Kết Giả Trang* đến không nhỉ?* Anh vừa bước lên tầng cao nhất, vừa suy tính.
Nghĩ đến việc Ngô Quả Đài và đồng đội có thể đang đối mặt với một tuần dương hạm mạnh hơn, cùng số điểm *Đồng Hóa* thu được khi tiêu diệt vòng luân hồi phe đối địch… Phù Thanh Hải không chắc nếu những người bản địa trong thế giới luân hồi giết được vòng luân hồi phe đối địch, thì anh có nhận được điểm thưởng hay không.
Cuối cùng, anh quyết định tiến vào một mình.
Đến cửa phòng điều khiển — một cánh cửa đóng chặt.
Phù Thanh Hải đấm mạnh một quyền vào bảng điều khiển bên cạnh — *“Bùm!”* — tia lửa điện và khói trắng bốc lên, nhưng cánh cửa vẫn nguyên vị.
Quá vội vàng rồi.
Anh nghiêng người, hai tay nắm chặt tay nắm cửa. Bên trong lớp giáp, vai và lưng anh nổi lên từng lớp cơ bắp cuồn cuộn; các bó sợi điện tử khắp bộ *Động Lực Khải Mã* cũng bắt đầu co siết. Phù Thanh Hải đột ngột dồn lực — kéo mạnh!
Từ khe cửa bùng lên tiếng kim loại méo mó và tia lửa điện.
Cánh cửa bị kéo lệch ra một khe — Phù Thanh Hải hít sâu, rồi dồn toàn lực một lần nữa.
— *“Kéo… ọt —!”* — cánh cửa hoàn toàn mở to.
Rồi anh nhìn thấy hai tờ giấy trắng dán trên tường ngay sau cửa — vừa tắt lửa.
Trên đường đi, Phù Thanh Hải đã cố gắng hồi tưởng kỹ cốt truyện và năng lực trong *Hỏa Oản Đào*. Ngay lập tức, anh nhận ra nguồn gốc của hai tờ giấy này.
— *Khởi Bạo Phúc!*
Và đúng lúc anh nhận ra — hai tờ giấy bùng nổ.
— *“Ầm!”* — hai quả cầu lửa dữ dội không kém gì chiêu thức *Hỏa Thuận* cấp cao do thượng nhẫn phóng ra — nuốt trọn Phù Thanh Hải.
Kính bảo hộ của anh lập tức bị phủ kín bởi một màn đỏ rực. Anh loạng choạng lùi hai bước.
Vừa khôi phục thị giác, một bóng người mặc đồ đen ôm sát người đã vụt ra từ bên hông — hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng gầm lớn:
— *“Hỏa Thuận — Hoàng Hỏa Cầu Chi Thuật!”*
Lại nữa à? Phù Thanh Hải không hiểu tiếng Nhật, nhưng anh cực kỳ phản cảm với kiểu “đánh trước hô chiêu” này. Còn chưa kịp thốt hết âm cuối, một phát đạn nổ chất đã bắn nát đầu tên nhẫn giả.
Mảnh xương sọ văng tung tóe cùng máu và não, xác hắn đổ sập xuống.
Người đàn ông mặt dài trong phòng điều khiển giật mình — bị phản ứng nhanh và độ chính xác “bắt đầu – kết thúc” của Phù Thanh Hải khiến hắn kinh ngạc. Hắn lập tức bỏ dở chiêu *“Phong Thuận — Cách Không Báo Chi Thuật”* đang kết ấn trên tay, cố chịu đựng phản噬 do cắt ngang dòng *Tra Kha Lặc*, không kịp lau máu trào ra khóe môi, gào lớn:
— *Kế hoạch thay đổi! Trường Lệ! Bàn Điền! Lên ngay!*
Thanh niên tóc vàng nuốt một viên nang màu vàng, ngửa mặt lên trời gầm rú — gương mặt hắn nhanh chóng co giật, thân thể phình to, quần áo rách toạc — biến thành một con thú khổng lồ đứng thẳng, cao ba mét, mặt xanh, nanh dài, răng sắc.
Cùng lúc ấy, bóng tối sau lưng Phù Thanh Hải đột nhiên xoắn vặn, kéo giãn — một bóng người đen hiện ra từ trong bóng tối, ngậm một tờ *Khởi Bạo Phúc* trong miệng, lặng lẽ xuất hiện phía sau anh.
Phù Thanh Hải cảm nhận được — nhưng không kịp quan tâm đến con thú khổng lồ đang biến thân ở xa, lập tức xoay người, vung đao.
Tên nhẫn giả không kịp thoát bằng bóng tối — bị chém làm đôi giữa không trung. Máu phun tung tóe, nhưng tờ *Khởi Bạo Phúc* trong miệng hắn đã rơi lơ lửng xuống.
— *“Ầm!”* — một vụ nổ cận chiến trực tiếp làm thị giác Phù Thanh Hải nhiễu loạn thành một màn “tuyết trắng”. Nhận ra mũ giáp có thể đã hư hại, anh lập tức giật mạnh mũ giáp ra, ném sang một bên — lộ ra khuôn mặt thật.
Độ linh hoạt và phản xạ của Phù Thanh Hải lúc này hoàn toàn khác biệt so với lúc ở hành lang — nhưng người đàn ông mặt dài giờ đã chẳng còn thời gian để bận tâm. Hắn đang tích tụ một chiêu thức nhẫn thuật lớn hơn.
Vừa khôi phục thị giác, một con thú xanh đã lao tới — một bàn tay khổng lồ chụp chặt tay trái Phù Thanh Hải đang cầm súng, khiến loạt đạn nổ bắn lệch sang một bên, gây tiếng nổ *“Bùm! Rầm!”* vang khắp phòng điều khiển.
Tay phải anh đang vung đao cũng bị ghì chặt. Con thú há to miệng đầy nanh vuông, cắn thẳng vào mặt Phù Thanh Hải. Anh buông súng tổng hợp, lùi nhanh về sau; tay trái cố vùng thoát khỏi móng vuốt sắc bén, rồi ngửa người né tránh — để cái miệng đầy răng nanh của con thú “cạch!” đóng mạnh giữa không trung.
Tay trái vừa thoát ra liền vung ngược ra sau, tích lực — rồi một cú đấm trái mạnh mẽ, nặng như núi, đập thẳng vào má bên con thú.
— *“Bụp!”* — con thú bị đánh mất trọng tâm, bay lăn sang một bên.
Thân hình khổng lồ của nó vừa rời khỏi tầm che chắn, người đàn ông mặt dài đang tụ lực phía sau cũng lộ rõ.
Trong tay hắn là một khối sấm sét trắng khổng lồ, liên tục phun ra những tia điện chớp — hắn gầm lên:
— *“Ôm lấy hắn, Trường Lệ!”*
Rồi cầm khối sấm sét lao nhanh về phía Phù Thanh Hải.
Con thú vừa ngã xuống liền lắc đầu đứng dậy, hai chân sau co lại rồi bật mạnh — lao thẳng vào người Phù Thanh Hải, định ôm chặt eo anh.
Phía sau con thú, người đàn ông mặt dài lao tới như một luồng lửa kèm tia chớp, miệng gầm vang:
— *“Lôi… Thiệt…”*
Ngay khi con thú sắp chạm vào eo Phù Thanh Hải — anh bất ngờ chụp chặt cổ tay nó, hạ thấp trọng tâm, xoay người mạnh — lực xoay từ eo và bụng khổng lồ biến con thú đang lao tới thành một “quả búa lắc” khổng lồ, quay tròn một vòng đầy đủ — chặn thẳng vào người đàn ông mặt dài đang lao tới.
Con thú và người đàn ông mặt dài va chạm mạnh — chiêu *Lôi Thiệt* cấp S — vốn được đồn là có thể cắt đứt cả tia sét — lập tức xuyên thấu lưng con thú.
— *“ỐOOOAAAAA—!”* — tiếng gào thảm thiết xé lòng, thân thể con thú bắt đầu run giật dữ dội do bị điện giật.
Rồi thân thể run rẩy ấy đột ngột ngừng lại. Phù Thanh Hải rút thanh trường đao động lực từ ngực con thú — một vòi máu xanh đậm phun ra.
Người đàn ông mặt dài vật lộn đẩy xác con thú ra khỏi người, vừa thấy cảnh tượng ấy, vừa há miệng định nói — bỗng cảm thấy cổ họng nóng ran.
Rồi anh ta thấy cảnh vật trước mặt xoay tròn bay ngược ra sau.
Phù Thanh Hải không cho kẻ địch cơ hội mở lời — thanh đao vừa rút ra liền vung lên — đầu người đàn ông mặt dài bay lìa cổ.
Câu cuối cùng hắn muốn nói trước khi chết là —
*Sao ngươi nhanh thế?*
Nhìn đôi mắt trợn tròn của người đàn ông mặt dài, Phù Thanh Hải mỉm cười.
*Chết không nhắm mắt à? Không biết vì sao ta vừa có lượng máu và giáp cao, lại vừa linh hoạt thế nào à?*
*Đi hỏi biên kịch của GW đi.*
Phù Thanh Hải ngẩng đầu quan sát phòng điều khiển một lượt — rồi thấy một thanh niên tóc đen, mặt hơi mập, mặc áo hoodie và quần jeans, co ro trong góc, run rẩy như cành lau.
Anh bước qua xác con thú và người đàn ông mặt dài, tiến thẳng về phía hắn.
— *Không… không… đừng… đừng giết tôi…*
Bộ *Động Lực Khải Mã* màu xương trắng đã bị ba vụ nổ hun đen loang lổ, trên đó còn dính đầy máu chưa đông — một chiến binh cao lớn, đầy sát khí như thế tiến thẳng về phía mình, Tiểu Dã Quân lập tức sợ đến thất kinh, ngồi thụp xuống đất, vừa lùi vừa khóc thét.
— *Xin… xin anh… xin anh…*
Đối diện với lưỡi đao động lực lóe tia điện xanh biếc, Tiểu Dã Quân không dám nhìn — hai tay vẫy loạn trước mặt, lắp bắp nói không thành tiếng.
— *Nói tiếng Anh.*
Giọng trầm thấp của Phù Thanh Hải vang lên.
*Nói tiếng Anh?*
Dù ngôn ngữ phổ thông của Nhân Loại Đế Quốc — *Đề Cổ Đức Ngữ* — gần như tương đương tiếng Anh, nhưng trong cơn hoảng loạn, Tiểu Dã Quân vẫn vô tình bật ra tiếng mẹ đẻ — rồi từ hai từ *“Speak English”* ấy, hắn chợt hiểu được hàm ý.
Hắn vội ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Phù Thanh Hải, hỏi bằng tiếng Anh:
— *Anh cũng là vòng luân hồi?*
— *Ừ.*
Nghe câu trả lời, Tiểu Dã Quân như bắt được cứu tinh — vội nói lia lịa:
— *Đừng giết tôi! Đừng giết tôi! Tôi rất có ích! Tôi có thể làm cố vấn cho anh — cố vấn cốt truyện!*
Phù Thanh Hải định nói: *“Nhìn cậu chẳng giống người có ích lắm, sao bọn này lại mang cậu theo?”* — nhưng khi nghe đến cụm *“cố vấn cốt truyện”*, anh khựng lại, rồi lập tức hiểu ra.
Anh khẽ vuốt cằm, chưa vội trả lời, mà hỏi từ trên cao xuống:
— *Các người vào cùng nhau?*
— *Dạ, chúng tôi thuộc cùng một hội.*
— *Hội?*
— *Anh không biết hội sao? À… thực ra tôi cũng chỉ nghe bọn họ kể thôi — một số vòng luân hồi kỳ cựu, bọn họ gọi là “người chơi cao cấp”, có thể được thế giới luân hồi mở khóa chức năng này — gọi là hội, tổ chức, bang hội… gọi thế nào cũng được.*
Thế giới luân hồi này càng ngày càng giống một trò chơi trực tuyến rồi.
— *Có tác dụng gì?* Phù Thanh Hải tiếp tục hỏi.
— *Tôi chưa mở khóa chức năng này, nhưng trưởng nhóm *Cao Thương Du Mộc* từng nói với tôi: những vòng luân hồi cùng gia nhập một hội có thể cùng vào thế giới luân hồi tiếp theo — và khi thế giới ngẫu nhiên phân bổ phe phái, họ sẽ được xếp vào cùng một phe.*
— *Ngẫu nhiên… phân bổ… phe phái?* Phù Thanh Hải lập tức bắt được điểm bất thường, nhấn mạnh ba từ này.
Vì anh nhớ rõ, khi mình vào thế giới luân hồi chủ — *Mạn Viêu Điện Ảnh Vũ Trụ (Thế Giới Trái Đất - 199999)* — cấp độ *Sư Sư Sư Cấp*, thế giới yêu cầu anh *tự chọn phe phái*.
Anh lập tức hỏi tiếp: *Vậy nếu vào thế giới cho phép tự chọn phe thì sao?* — Tiểu Dã Quân lắc đầu, không biết.
Phù Thanh Hải trầm ngâm.
Anh dùng đầu lưỡi đao chỉ vào xác không đầu phía sau, hỏi:
— *Đó là trưởng nhóm các người?*
— *Dạ, hắn tự xưng là *Cao Thương Du Mộc*, tên thật thì chúng tôi không biết.*
— *Hội các người tên gì?*
— *Cầm Bình Tổ.*
— *Sao lại đặt tên như thế?*
— *Không biết… mọi người đoán có lẽ trưởng nhóm là người *Cầm Bình Trấn*.*
Ồ, thì ra *Cầm Bình* là một địa danh.
— *Các người đều là người Nhật.*
— *Dạ, tất cả thành viên *Cầm Bình Tổ* đều là người Nhật hoặc gốc Nhật.*
*Cầm Bình Tổ… Cầm Bình Tổ…* Phù Thanh Hải lẩm nhẩm trong lòng. Anh biết vòng luân hồi đều có ba mạng — biết đâu lần sau lại gặp nhau ở thế giới nào đó. Ghi nhớ tên trước, đỡ phải bị người ta tìm đến tận cửa mà còn không biết ai.
— *Tôi thấy các người dùng toàn là năng lực trong *Hỏa Oản Đào*?*
— *Dạ, trưởng nhóm *Cao Thương Du Mộc* và vài thành viên nòng cốt đều là vòng luân hồi xuất thân từ thế giới *Hỏa Oản Đào*. Còn tôi thì gia nhập nửa chừng.*
Như chợt nhớ ra điều gì, Tiểu Dã Quân bổ sung:
— *Trừ *Trường Lệ*, năng lực của hắn không liên quan đến *Hỏa Oản Đào*.*
Hắn chỉ vào con thú xanh phía sau lưng Phù Thanh Hải.
Phù Thanh Hải quay đầu nhìn lại.
Năm phút trôi qua — hiệu lực của viên nang vàng dần tan biến, thân thể con thú bắt đầu co nhỏ, trở lại hình dáng thanh niên tóc vàng trần truồng.
Nhưng vết rách khủng khiếp trên ngực hắn lại không thu nhỏ theo thân thể khi trở lại dạng người.
Phù Thanh Hải nhớ lại cảnh thanh niên tóc vàng nuốt nang lúc vào cửa — trong lòng đã có dự đoán.
*Bộ phim *Siêu Năng Lực*, do tài tử *Jude Law* thủ vai — bộ phim khoa học viễn tưởng hành động mà Phù Thanh Hải ấn tượng nhất không phải hiệu ứng siêu năng lực hoành tráng sau khi nuốt nang, mà là những đoạn rap của cô bé da đen — còn “bốc” hơn cả *Trung Quốc Tân Thuyết Hát*.
Anh giả vờ không biết, hỏi:
— *Tôi nhớ hắn nuốt một thứ gì đó rồi biến thân?*
— *Dạ, tôi không biết nguồn gốc viên nang ấy… À! Trên thắt lưng hắn còn có!* Tiểu Dã Quân cười toe toét, chỉ vào một chiếc túi đeo bên hông nằm trên sàn.
Ồ? Đến lúc tôi thích nhất rồi — *“liếm túi”*… Phù Thanh Hải lập tức hứng thú.
Anh tìm thấy chiếc túi đeo nhỏ rơi trên sàn đúng chỗ thanh niên tóc vàng khởi động biến thân, mở ra — quả nhiên có hai viên nang vàng.
Anh nhặt một viên lên, quan sát — bên trong như có một ngọn lửa đang chảy chậm rãi, rồi hỏi:
— *Hắn ăn cái này?*
— *Dạ, nhưng viên nang này ăn vào có thể… có thể…* — nói đến đây, Tiểu Dã Quân bỗng tắc nghẹn.
— *Có thể thế nào?* Phù Thanh Hải nhìn cậu ta đầy hứng thú.
Tiểu Dã Quân lúc này chỉ muốn tát mình một cái.
*Tiểu Dã Quân, mày đúng là đồ ngốc… mày nói nhiều, mày nói nhiều — nếu tên vòng luân hồi này tò mò, há mồm nuốt luôn viên nang, xong rồi nổ tung thành từng mảnh thịt vụn, thì mày chẳng phải thắng ngược đời sao?*
Miệng cậu ta lắp bắp, trong lòng mắng mình ngu ngốc đến tận cùng.
Phù Thanh Hải đã xem phim, đương nhiên biết thứ này không thể tùy tiện ăn — anh cất viên nang đi, cũng không định trêu chọc cậu ta thêm, nghiêm mặt hỏi:
— *Cậu vừa nói “cố vấn cốt truyện”, ý là sao?*
Nghe tên vòng luân hồi mạnh mẽ này cuối cùng cũng chuyển chủ đề về đây, Tiểu Dã Quân vội đáp:
— *Trước khi vào thế giới luân hồi, tôi là một *otaku* — tức là… anh gọi là “otaku” đấy, tôi là một “game thủ”, tôi đã chơi hết mọi game của *Tô Ni*, *Khoa Lạc Mỹ* và *Nhân Thiên Đường*. Nhiều cốt truyện game tôi đều nhớ rõ — tôi có thể giúp anh phân tích mạch truyện, điều này rất có lợi trong thế giới luân hồi. Vòng luân hồi trước của chúng tôi là *Khoa Lạc Mỹ* — *“Địa Ngục Ma Thành: Vương Quốc Bóng Tối”*. Dù bọn họ không giành chiến thắng trên tuyến cốt truyện, nhưng nhờ tôi hướng dẫn, họ mới sống sót qua vòng ấy.*
— *Ừm…* Phù Thanh Hải đáp một tiếng mơ hồ.
IP game của *Khoa Lạc Mỹ* quả thật rất nhiều — chỉ riêng những cái anh biết đã có *“Metal Gear Solid”*, *“Silent Hill”*, hay *“Contra”* từ thời xa xưa… Nhưng cũng không thiếu những game như *“Tokimeki Memorial Girl’s Side”* — một tựa game hẹn hò nuôi dưỡng — game kiểu này cần cậu hướng dẫn làm gì?
À, còn có series *“Pro Evolution Soccer”* — đá bóng thì cần cậu, một “otaku”, dạy gì?
Phù Thanh Hải bình thản nói:
— *Nhưng ít nhất cậu không hiểu gì về thế giới *Chiến Thùm Tư Linh Khắc*, đúng không? Nếu không, bọn họ đã không rơi vào cảnh này, phải không?*
Nói xong, anh dùng thanh đao chỉ một vòng quanh xác chết trong phòng điều khiển.
— *Ơ…* Câu nói của Phù Thanh Hải khiến Tiểu Dã Quân thực sự câm nín.
— *Hơn nữa…* Phù Thanh Hải từ từ khom người xuống, nhìn thẳng vào “otaku” Nhật Bản trước mặt: *Cậu nghĩ tôi vất vả cả buổi, chạy lên con tàu thương mại này để chém giết thả ga — là vì muốn bênh vực chính nghĩa sao?*
— *Chúng ta là vòng luân hồi phe đối địch mà…* — Phù Thanh Hải đưa tay xoa đầu Tiểu Dã Quân.
— *Ơ… tôi… anh…*
Hiểu ý của Phù Thanh Hải, cậu otaku mập mờ cứng đờ — ú ớ mãi không thành tiếng.
Dù anh không nói ra, nhưng rõ ràng người này cũng biết — vòng luân hồi phe đối địch giết nhau sẽ có phần thưởng *Đồng Hóa Điểm Số*.
Phù Thanh Hải đứng dậy, nói:
— *Cảm ơn cậu đã chia sẻ một số kiến thức về thế giới luân hồi. Tên cậu là gì?*
— *Tiểu… Tiểu Dã Thứ Nam.*
— *Được rồi, Tiểu Dã Thứ Nam — Asano Jinann. Tôi đã ghi nhớ tên cậu rồi. Nhìn cậu yếu thế này, hẳn là còn không chỉ một mạng luân hồi chứ?*
— *…* Tiểu Dã Thứ Nam không biết nên trả lời “có” hay “không”.
Phù Thanh Hải nâng họng súng lên trỏ thẳng vào đầu cậu ta, nói:
— *Lần sau, nhớ chọn cùng phe với tôi.*
— *“Bùm!”*
Một phát đạn kết liễu “otaku” Nhật Bản Tiểu Dã Thứ Nam — tiếng nhắc nhở của thế giới luân hồi lập tức vang lên:
[*Ngươi đã tiêu diệt toàn bộ nhóm vòng luân hồi phe đối địch đầu tiên — hoàn thành sự kiện Sinh Thai Thành Cứu!*]
[*Bắt đầu tính toán Đồng Hóa Điểm Số… 831 điểm.*]
Chỉ mới… Phù Thanh Hải bấm ngón tay đếm: một, hai, ba, bốn, năm, sáu — sáu vòng luân hồi. Dù cả hội bị tiêu diệt, *Cầm Bình Tổ* cũng chẳng còn mấy người — anh thầm nghĩ.
*Tôi có nên coi bọn này quá nghiêm trọng không nhỉ? Tôi còn tưởng *Cầm Bình Tổ* có chi nhánh Tokyo, Osaka… nào ngờ đã đoàn diệt ngay từ đầu — còn định sau này bọn chúng tìm đến tận cửa báo thù…*
*Với trình độ thế này, cho mỗi người ba mạng cũng chẳng thể trả thù được đâu…* Phù Thanh Hải nghĩ.
Ngay khi anh đứng một mình trong phòng điều khiển, chìm vào suy tư —
— *“Rầm!”*
Một tiếng ồn ào vang lên — một gã béo mặc áo lông thú hoa lệ lăn ra từ trong tường.
Phù Thanh Hải giật mình — mới nhận ra bức tường này rỗng, phía sau lớp thép là một hệ thống ống dẫn khổng lồ.
Anh chửi thầm trong lòng: *Thật là bất cẩn — chẳng thèm dọn chiến trường. Nếu trong đó còn ẩn một vòng luân hồi nữa thì nguy to.*
Gã béo vừa lăn ra đã bò tới chân Phù Thanh Hải, khóc lóc van xin:
— *Tạ… tạ ơn ân đức cứu mạng của ngài *Á Tát Đạt Thủ Hộ*!*
Hắn ôm chặt chân Phù Thanh Hải, nước mũi nước mắt đầm đìa.
Phù Thanh Hải ghét bỏ nhìn thân hình rung rinh đầy mỡ của gã, cùng những thiết bị cấy ghép đen bóng gắn trên lớp mỡ ấy — đá mạnh một cái, hỏi:
— *Cậu là chủ con tàu thương mại này?*
Gã béo gật đầu như giã tỏi.
Cũng thật khó cho hắn — béo thế mà còn chui lọt vào khe hở giữa ống dẫn phía sau tấm thép.
— *Được, ra ngoài chờ tôi.*
— *Ơ…* Gã thương nhân béo không hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Phù Thanh Hải có “hình tượng”, anh không thể để những người phàm trần chứng kiến một *Á Tát Đạt Thủ Hộ* cao quý đào xác.
Sau khi gã béo ra ngoài, Phù Thanh Hải tỉ mỉ dọn sạch chiến trường, thu thập toàn bộ vật phẩm thuộc về vòng luân hồi — rồi mới bước ra ngoài.
— *Đi thôi, theo tôi lên chiến hạm một chuyến.*
Nói xong, anh liền nắm cổ áo gã béo, xách hắn đi thẳng về vị trí mình vừa nhảy vào.
…………
Mà ngay sau khi Phù Thanh Hải một mình dùng ngư lôi nhảy lên tàu thương mại — một tuần dương hạm cấp *Nguyệt cấp* khổng lồ cũng xuất hiện trước mặt *Đoản Kiếm Hào Hộ Vệ Tàu*.
Trên cầu chỉ huy, tất cả *Á Tát Đạt Thủ Hộ* — trừ Phù Thanh Hải — đều đã có mặt. Thuyền trưởng *Á Đăng Na - Khang Lạp Đức*, người dẫn đường *Mã Nhĩ Khoa Phàm Lý Nhĩ*, ngoài *Khổng Đồ Đại Sư* vẫn đang ẩn trong phòng thí nghiệm dưới boong — tất cả nhân vật có tiếng tăm trên *Đoản Kiếm Hào* đều đã hiện diện.
— *“Zzzz…”* — một hồi lóe sáng, một hình ảnh toàn ảnh hiện lên giữa đám người.
Một người đàn ông trung niên, mặc *Tinh Kim* động lực tinh xảo viền vàng xanh, khoác áo choàng trắng, ôm mũ giáp, tóc ngắn màu vàng óng — hiện lên trong hình ảnh.
Ông ta quét mắt một vòng, giọng trầm ổn mở lời:
— *Xin chào, các chiến sĩ *Bạch Sắc Thương Tích*.*
…………
*(Hết chương)*