Bên trong con tàu vận tải im lặng đến mức kỳ lạ.
Không chỉ Phù Thanh Hải cảm thấy bất an, mà ngay cả Cổ Nhĩ Tặc — người dẫn đầu đội — cũng nhận ra điều gì đó không ổn.
Anh ta chủ động giảm tốc độ.
Các Tinh Vũ Chiến Thần cầm đủ loại vũ khí đang từng bước thận trọng lùng sục dọc những hành lang tối tăm.
Lúc này, Phù Thanh Hải bất giác tự hỏi: *Hoài Ngôn Giả dùng con tàu vận tải này để chở thứ gì vậy nhỉ?*
Súng đạn? Đại bác? Đạn dược dự trữ? Hay chiến giáp?
Bản đồ cấu trúc nội bộ của tàu cùng các thông tin tác chiến khác đã được chiếu trực tiếp lên kính bảo hộ của các Tinh Vũ Chiến Thần.
Đây là một con tàu vận tải tiêu chuẩn do Đế Quốc sản xuất, nên thiết kế cấu trúc bên trong hoàn toàn đồng nhất.
Về lý thuyết, chỉ cần đi theo hướng mũi tên hiển thị trên kính bảo hộ, Độc Tích Tiểu Đội sẽ dễ dàng tìm được mục tiêu — phòng điều khiển động cơ.
Khác với các tuần dương hạm cấp Nguyệt thường có tới vài phòng điều khiển động lực, “Tăng Thiệt Nhu Môn Hao” tuy kích thước gần bằng tuần dương hạm cấp Nguyệt, nhưng lại chỉ có đúng ba phòng điều khiển động cơ. Chỉ cần phá hủy hai trong số đó, con tàu này sẽ vĩnh viễn không thể cất cánh trở lại vào không gian.
Thế nhưng, tình huống luôn nằm ngoài kế hoạch.
Độc Tích Tiểu Đội bị chặn lại bởi một bức tường.
Hoài Ngôn Giả không chỉ trang trí lớp vỏ ngoài tàu một cách hỗn loạn, mà còn biến cải cấu trúc nội bộ thành một mớ hỗn độn.
Theo thông tin tác chiến, chỗ này lẽ ra phải là một hành lang thẳng, rẽ ba góc nữa là tới phòng điều khiển động cơ.
— Cho nổ tung! — Cổ Nhĩ Tặc ra lệnh dứt khoát.
Tường ngăn được lắp đặt tạm thời chắc chắn không dày bằng lớp vỏ tàu, nên Cổ Nhĩ Tặc quyết định không mất thời gian vòng vèo.
Một vài Cực Hạn Chiến Sĩ đang gắn những quả bom nổ mạnh lên mặt tường thép phủ đầy những họa tiết báng bổ.
Việc nhỏ thế này chẳng cần đến Kỹ Thuật Quân Sĩ Phù Thanh Hải ra tay. Anh ngẩng đầu lên, muốn xem bọn phản đồ đã vẽ thứ gì lên tấm tường ấy.
Ở vị trí cao nhất là ký hiệu “Ⅷ”.
Dưới đó, cả bức tường đầy ắp những dòng chữ thần chú chằng chịt. Phù Thanh Hải lần theo từng hàng, phần lớn đều không hiểu nghĩa — chỉ vài từ đơn lẻ có vẻ được viết bằng Cao Cổ Đức Ngữ.
Khi bước vào vũ trụ Chiến Thùm Tư Linh Khắc, Phù Thanh Hải và các Luân Hồi Giả khác đều đã được ban tặng kỹ năng sử dụng Cao Cổ Đức Ngữ.
Anh nhìn chăm chú vào những từ ấy, thầm đọc trong lòng:
*Ca tụng… vị đại nhân… đồng thau… Chủ Nhân Đồng Thau?*
Phù Thanh Hải giật mình kinh hãi, lập tức tỉnh ngộ.
“Ⅷ” là chữ số La Mã biểu thị số tám.
Người được gọi là “Chủ Nhân Đồng Thau”, thánh số là tám… chính là **Khủng Nợ**!
Toàn bộ mặt tường này được khắc đầy những lời cầu khẩn dành riêng cho Khủng Nợ — một trong bốn Hỗn Độn Tứ Hiệp Thần!
Phù Thanh Hải chẳng buồn đếm xem số chữ trong bài nguyện ấy có đúng là bội số của tám hay không. Lúc này, trong lòng anh dâng lên một cảm giác cực kỳ bất an —
*Vậy đằng sau bức tường này… là cái gì?*
— Lùi lại! Chuẩn bị kích nổ! — Cổ Nhĩ Tặc hét to.
Phù Thanh Hải lúc này không biết có nên ngăn Cổ Nhĩ Tặc lại hay không. Đây là tàu của các Tinh Vũ Chiến Thần Hỗn Độn — việc bắt gặp những dòng chữ thờ phụng Khủng Nợ là chuyện hết sức bình thường; thậm chí, bắt gặp bất kỳ dòng chữ nào tôn sùng một trong bốn vị thần Hỗn Độn cũng đều không có gì lạ.
Chẳng lẽ lại nói với người ta: *“Tôi sợ một bức tường!”* sao?
Phù Thanh Hải lặng lẽ lùi theo các Cực Hạn Chiến Sĩ đến một khoảng cách an toàn.
— *ẦM!*
Thuốc nổ phát nổ.
Chưa kịp chờ làn lửa và khói bụi tan đi, các thành viên Độc Tích Tiểu Đội đã lao thẳng vào giữa đống tro tàn theo chân Cổ Nhĩ Tặc.
Cổ Nhĩ Tặc dẫn đầu, tay nắm chặt Động Lực Trường Đao, vừa xuyên qua màn khói đã suýt chút nữa bước hụng chân — may mắn thay, Phù Thanh Hải ở phía sau kịp vươn tay nắm chặt vai anh ta kéo lại.
Nhưng Cổ Nhĩ Tặc chưa kịp quay đầu cảm ơn, đã há hốc miệng vì kinh khiếp trước cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Phù Thanh Hải vượt qua một chiến sĩ, tiến lên phía trước — rồi cũng đứng sững người, như bị đóng băng.
Đây là một cảnh tượng địa ngục như thế nào chứ!
Đằng sau bức tường bị phá vỡ, Hoài Ngôn Giả đã biến nơi đây thành một xưởng giết mổ khổng lồ và phức tạp.
Hàng loạt thân thể trần trụi của con người được đặt trên một dây chuyền sát sinh. Họ đã chết từ lâu, nhưng thi thể vẫn bị đưa qua những lưỡi dao xoay tròn, cắt thành từng mảnh vụn, rồi đổ thẳng vào những bánh răng khổng lồ của máy nghiền — thứ đang chậm rãi quay về phía trong, nghiền nát tất cả thành bùn thịt.
Máu đỏ lũa lũa chảy xuống từ mọi khe hở của thiết bị, tràn đầy từ máy nghiền, nhỏ giọt tí tách trên những lưỡi dao sắc bén.
Màu đỏ ấy rơi xuống sàn, rồi theo những đường rãnh uốn lượn kỳ bí, phức tạp trên mặt đất, hội tụ thành từng dòng máu nhỏ, róc rách tuôn chảy.
— Chúng đều là Linh Năng Giả. — Cổ Nhĩ Tặc trầm giọng nói.
Giọng nói ấy khiến Phù Thanh Hải giật mình thoát khỏi cơn choáng váng. Anh quay sang nhìn Cổ Nhĩ Tặc.
Cổ Nhĩ Tặc đưa tay chỉ vào một thi thể, nói:
— Cậu xem, trên trán hắn còn có thêm một con mắt nữa.
Phù Thanh Hải nhìn theo ngón tay anh ta, tập trung quan sát — quả nhiên, đây là một thành viên thuộc một gia tộc Dẫn Hướng Giả.
Trên người những thi thể này, đều có ít nhiều những dị biến cơ thể.
Thì ra, thứ “hàng hóa” mà Hoài Ngôn Giả vận chuyển… chính là những con người sống!
Phù Thanh Hải chợt hiểu ra.
Trong thời kỳ Hà Lỗ Tư Chi Loạn, ngoài việc lợi dụng các cơn bão Á Không Gian để làm gián đoạn giao thông và liên lạc của Đế Quốc, bọn phản đồ còn dần thử nghiệm phương pháp trực tiếp kéo sức mạnh Á Không Gian xuống hiện thực để phục vụ cho mục đích chiến đấu.
Thông qua những cuộc thảm sát dân thường quy mô lớn, kết hợp với các pháp thuật hắc ám còn sót lại từ thời đại công nghệ man rợ cổ xưa, và qua một loạt nghi lễ hiến tế phức tạp, Hoài Ngôn Giả đã đạt được mục đích của mình — họ chính là quân đoàn đầu tiên trong suốt Hà Lỗ Tư Chi Loạn thành công trong việc triệu hồi các ác quỷ Á Không Gian xuống hiện thực.
So với người bình thường, Linh Năng Giả vốn có khả năng giao tiếp tự nhiên với Á Không Gian — nên chúng là vật hiến tế lý tưởng hơn cả, giúp đạt được hiệu quả nghi lễ với số lượng ít hơn.
Nếu không có chúng, bọn phản đồ muốn triệu hồi một con ác quỷ Khủng Nợ tầm thường như “Máu Quỷ” thôi, e rằng phải tàn sát cả một thành phố mới đủ!
Những đường rãnh trên sàn nhà nối kết với nhau thành một hình dạng phức tạp, cuối cùng đều hướng về một điểm duy nhất.
Đó là một bàn thờ máu được chế tạo tinh vi — gồm bánh răng, trục truyền động, phù chú và nghi lễ tà ác, vận hành nhịp nhàng như một cỗ máy sống.
Phù Thanh Hải ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua vô số thiết bị giết mổ chồng chất, dõi theo dòng máu đang hội tụ.
Kính bảo hộ tự động phóng cận cảnh, lấy nét.
Ở tận cùng nơi dòng máu đổ về, Phù Thanh Hải nhìn thấy một Tinh Vũ Chiến Thần thuộc Hoài Ngôn Giả — bị xiềng xích sắt cố định vào một khuôn hình người được chạm nổi trên tường.
Xung quanh khuôn hình người ấy là vô số phù điêu và biểu tượng ma quái, xoắn vặn, đầy nanh vuốt, gai nhọn và sọ người. Hai chiếc sừng quỷ cong hình chữ “U” mọc ra từ phía ngoài đầu khuôn hình.
Còn hai khuôn hình người bên cạnh — đã trống rỗng.
Phù Thanh Hải trừng mắt nhìn cảnh tượng ấy, rồi bật thét lớn:
— Đây là một bàn thờ! Chúng đang hiến tế! Chúng muốn triệu hồi… **Phù Chú Chiến Sĩ**!
— *Không — danh xưng của chúng ta là… **Thụ Chúc Chi Tử**!*
Một giọng nói âm u vang lên bên cạnh.
Phù Thanh Hải lập tức thu hồi ánh mắt, rút đao chém thẳng về phía phát ra âm thanh.
— *Keng!*
Một tiếng vang chát chúa kèm theo tia lửa bắn tung tóe.
Động Lực Trường Đao của Phù Thanh Hải bị kẹp chặt bởi một chiếc càng cua khổng lồ, giống như móng càng của loài cua.
Phù Thanh Hải giật mạnh thanh đao, lùi lại.
— Giữ đội hình! BẮN! — Cổ Nhĩ Tặc gào lên bên cạnh.
Con quái vật xuất hiện từ bên hông hành lang giơ chiếc càng cua khổng lồ lên đỡ đạn bạo nổ, rồi lao thẳng vào đội hình Độc Tích Tiểu Đội.
Đây là một Tinh Vũ Chiến Thần Hỗn Độn kinh khủng: hai chiếc sừng cong vút xuyên thủng mũ giáp, mọc ra từ hai bên đỉnh đầu; toàn bộ Động Lực Khôi Giáp đã bị xoắn vặn dưới ảnh hưởng siêu thực của Á Không Gian, dính chặt vào khối thịt đỏ rực, phình to và tăng sinh quá mức.
Vô số chiếc gai trắng như xương mọc tua tủa từ lớp giáp, từ cả đầu phun khí của bộ phản lực lưng; bộ lọc hơi thở hình răng cưa trên mặt nạ đã biến dạng thành một cái miệng khổng lồ đầy răng nanh sắc nhọn, trong miệng còn lắc lư một chiếc lưỡi dài, phân nhánh, tím đen.
Một cánh tay biến thành chiếc vuốt đỏ tươi, dài ngoẵng; cánh tay còn lại hóa thành chiếc càng cua đầy răng cưa và gai nhọn.
Phù Chú Chiến Sĩ này hoàn toàn không hề e ngại trận chiến một chọi nhiều — nó vung vuốt đỏ lao thẳng vào đội hình Độc Tích Tiểu Đội.
Đạn chất nổ chỉ gây tổn thương nhẹ trên người nó, trong khi chiếc vuốt dài ngoẵng đã đâm sâu vào khe yếu trên cổ giáp của một Cực Hạn Chiến Sĩ.
Phù Thanh Hải cúi người né tránh chiếc càng cua quét ngang, đồng thời vung đao chéo — hai chiếc vuốt đỏ bị cắt đứt phăng phăng.
— Dùng vũ khí cận chiến! — Phù Thanh Hải hét lên.
Các Cực Hạn Chiến Sĩ lập tức quăng bỏ súng bạo nổ, rút ra Động Lực Kiếm và Chuỗi Kiếm.
— *Vo vo vo…* — Tiếng răng cưa quay vù vù vang lên.
Độc Tích Tiểu Đội nhanh chóng hình thành một đội hình cận chiến ăn ý, bao vây chặt Phù Chú Chiến Sĩ.
— *Ư… Ố… Hô… hô…*
Một tiếng rít trầm thấp, khó tả vang lên từ cuống họng, kèm theo những cơn co giật dữ dội.
Một Phù Chú Chiến Sĩ khác, toàn thân run rẩy, bước đi loạng choạng, xuất hiện tại cửa hành lang.
Lại thêm một tên nữa!?!
Phù Thanh Hải thầm chửi thầm trong bụng, lập tức rời khỏi trận chiến với tên đầu tiên, lao thẳng về phía tên mới xuất hiện.
— Tôi xử tên này! — Anh hét lên.
Anh biết rõ các Cực Hạn Chiến Sĩ vốn giỏi phối hợp chiến thuật — họ chắc chắn có một đội hình cận chiến riêng, ăn ý đến từng chi tiết. Nếu mình cố chen vào, chỉ làm rối loạn nhịp độ phối hợp của cả đội. Vậy thì tốt hơn hết là tự mình kiềm chân một tên trước.
Không dám khẳng định sẽ tiêu diệt được, nhưng ít nhất phải giữ chân nó!
Tên Phù Chú Chiến Sĩ thứ hai vừa xuất hiện ở cửa hành lang dường như chưa hoàn tất quá trình hòa hợp với ác quỷ trong cơ thể — cổ hắn xoay trái, nghiêng phải một cách kỳ lạ, đứng đó run rẩy như sắp sập.
Đây là cơ hội!
Phù Thanh Hải phi nước đại lao tới — anh không có thói quen quý ông nào chờ kẻ địch hoàn tất biến thân rồi mới bắt đầu chiến đấu.
Anh nắm chặt hai tay cầm đao, mũi đao chĩa thẳng vào đầu đối phương.
Ăn đòn của ta đây… *Keng!*
Hai chiếc vuốt xương xoắn vặn, chéo nhau thành hình chữ “X”, chặn cứng đòn tấn công chí mạng.
— *Hô… Thần Huyết…* — Tên Phù Chú Chiến Sĩ vừa chặn được đòn chí mạng vừa ngẩng đầu lên, cặp kính bảo hộ lồi ra phun ra ánh sáng đỏ rực, hàm răng nanh vuốt lộ ra ngoài, gầm lên một tiếng trầm thấp.
Phù Thanh Hải giật mạnh thanh đao, lùi lại, lập tức tái lập tư thế chiến đấu.
Tên này dường như chưa thể nói chuyện bình thường — chỉ phát ra những tiếng rít *“hô… hô…”* và vài từ đơn lặp lại.
Nhưng cách tấn công của hắn lại cực kỳ dứt khoát, không chút do dự.
Gối khuỵu xuống, bứt mạnh — hai bàn tay vuốt rộng mở, lao vọt lên không trung thẳng về phía Phù Thanh Hải.
Phong cách chiến đấu hở cả hai bên như thế này, Phù Thanh Hải chưa từng gặp bao giờ — anh thậm chí còn ngẩn người trong… 0,01 giây.
Anh vội né người sang bên, vừa tránh được cú lao thẳng, vừa đổi đao sang tay trái, vung ngược một đường — vừa cắt vừa kéo.
Một vệt máu đỏ tươi bắn ra từ khe hở trên giáp eo của tên Phù Chú Chiến Sĩ.
Tên này đổ ập xuống sàn, liền lập tức bật dậy, quay người lao thẳng về phía Phù Thanh Hải.
Phù Thanh Hải vừa đỡ đòn vừa liếc nhanh — vết thương ở eo hắn đang phun ra những mảnh thịt hồng nhạt, như những chồi non nhỏ, ngọ nguậy liên tục — và gần như đã lành lại!
Thì ra, hắn chiến đấu theo kiểu liều mạng, đánh đổi thương tích để đổi lấy sát thương — bởi tốc độ tái sinh của hắn còn nhanh hơn cả “bảng máu” của một Tinh Vũ Chiến Thần!
Thế này thì đánh thế nào được?
Phù Thanh Hải đỡ một đòn vuốt, trong đầu vội vàng lục lại kiến thức về Phù Chú Chiến Sĩ.
Giữa Á Không Gian và vũ trụ hiện thực tồn tại một lớp rào cản — hay còn gọi là “rèm che”. Các sinh vật Á Không Gian rất khó xuyên qua lớp rèm này để can thiệp hoặc ảnh hưởng đến hiện thực. Và Hoài Ngôn Giả chính là những kẻ đã tìm ra một “vỏ bọc” để các ác quỷ trú ngụ — một Tinh Vũ Chiến Thần sẵn sàng hiến dâng bản thân mình cho các vị thần Hỗn Độn.
Nói cách khác, ít nhất trong lúc chiến đấu, điều khiển thân xác này không phải là người lính, mà là một ác quỷ Á Không Gian!
Phù Thanh Hải đã có phỏng đoán sơ bộ: anh không thể hạ gục kẻ thù bằng cách gây tổn thương tích lũy — năng lượng Hỗn Độn làm biến dạng hiện thực mang đến khả năng phục hồi kinh người. Muốn tiêu diệt hắn, đòn đánh của anh phải nhắm thẳng vào não hoặc tim — một đòn chí mạng, phá hủy hoàn toàn “chiếc bình chứa linh hồn ác quỷ” này!
Nhưng chiến đấu một mình chống lại một Phù Chú Chiến Sĩ đã là chuyện vô cùng khó khăn. Ngoài khả năng phục hồi như bug, hắn còn mạnh hơn, nhanh hơn, và không biết đau — chỉ biết liều mạng.
Phù Thanh Hải bị ép lùi từng bước, giày từ tính đạp mạnh lên sàn hành lang, vang lên từng tiếng nặng nề — mà vẫn chưa tìm được cơ hội ra đòn chí mạng.
Một thanh trường đao chống lại hai chiếc vuốt, chiến đấu đơn độc — dù Phù Thanh Hải vung đao như gió cuốn, dày đặc đến mức không một kẽ hở, cũng không thể đảm bảo toàn thân mà lui.
Anh chém đứt một chiếc sừng cong mọc ra bên má tên Phù Chú Chiến Sĩ — chỉ thiếu một chút nữa là đã chém đôi đầu hắn.
Đổi lại, một chiếc vuốt của hắn đã móc sâu vào áo giáp ngực của Phù Thanh Hải.
Một mảng lớn lớp giáp陶钢 (đào cương) bị móc bong ra, nhưng lớp Động Lực Khôi Giáp nhiều lớp vẫn kịp đỡ trọn đòn.
Lớp vỏ ngoài của Động Lực Khôi Giáp được làm từ hợp kim陶钢 (đào cương) và塑钢 (túc cương), giống như răng cưa của Chuỗi Kiếm — đều là vật tiêu hao trên chiến trường. Nhưng với tần suất vung vuốt điên cuồng như thế này, thì dù bền bỉ đến đâu cũng không chịu nổi.
Chỉ cần trúng thêm hai đòn mạnh nữa, lớp giáp của Phù Thanh Hải sẽ bị xé toạc.
Anh vừa chiến vừa lùi, dần dần cách xa Độc Tích Tiểu Đội, rồi biến mất khỏi tầm nhìn sau một khúc quẹo.
Tên Phù Chú Chiến Sĩ lại bật nhảy, lao lên không trung, hai chiếc vuốt chụp thẳng xuống đầu Phù Thanh Hải.
Phù Thanh Hải nâng đao lên đỡ.
Hai chiếc vuốt xương đập mạnh xuống lưỡi đao — lớp lực trường Liệt Giải màu lam biếc bao phủ lưỡi đao đâm sâu vào lòng bàn vuốt.
Một lực lượng kinh khủng truyền từ cánh tay Phù Thanh Hải, chạy dọc toàn thân, thẳng xuống bàn chân.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, mặt sàn hành lang hoen gỉ bất ngờ *“rắc!”* một tiếng — vỡ tan dưới áp lực.
Cả Phù Thanh Hải lẫn tên Phù Chú Chiến Sĩ đều đồng thời mất trọng lực, rơi thẳng xuống tầng không gian bên dưới sàn.
Chính là lúc này!
Không để sự mất trọng lực thoáng chốc làm xao nhãng tinh thần.
Phù Thanh Hải đã tìm được cơ hội một đòn tất sát — cơ hội mà anh mơ ước bấy lâu!
…………
(Hết chương)