Máy bay đáp xuống đường băng. Các giáo viên đang chuẩn bị tham gia vòng tuyển chọn đều đổ xô tới xem, Phương Văn cũng không ngoại lệ.
Ngoại hình máy bay đã rất gần với những chiếc máy bay cỡ nhỏ trong tương lai: chiều dài thân khoảng mười mét, chiều cao thân thấp, bên hông có một cửa để hành khách lên máy bay.
Để giảm trọng lượng, thân máy bay được cấu tạo từ khung kim loại kết hợp với lớp bọc vải bố và kim loại.
Cánh máy bay dạng thẳng, trang bị hệ thống càng hạ cánh cố định.
Thiết kế cánh trên (upper-wing) nghĩa là cánh được gắn phía trên thân máy bay — kiểu thiết kế này giúp phi công quan sát mặt đất tốt hơn và tăng độ ổn định khi bay.
Còn về nội thất, cấu trúc rất đơn giản: chỉ gồm hai khoang trước – sau.
Khoang trước là buồng lái, không có ghế phụ lái; toàn bộ nhiệm vụ điều khiển do một phi công thực hiện.
Khoang sau là khoang hành khách, bố trí hai hàng ghế, mỗi hàng ba chỗ, tổng cộng chở được sáu người.
Phía cuối cùng còn một không gian nhỏ để hành lý của hành khách.
Loại máy bay này trông gọn gàng và thoải mái hơn hẳn, quả thực vượt trội so với những chiếc máy bay hai tầng cánh cũ kỹ của trường.
Các giáo viên lập tức mắt sáng rực, ai nấy đều háo hức muốn vượt qua vòng tuyển chọn để trở thành phi công điều khiển chiếc máy bay này.
Phương Văn cũng vậy.
Nhưng xét về资历 và kinh nghiệm, anh hoàn toàn không thể so sánh với những giáo viên kia.
Ưu thế duy nhất của anh là năng khiếu bay khá tốt — nhờ đó, anh có thể nổi bật giữa đợt đào tạo.
Vì thế, anh đối mặt với việc này một cách vô cùng nghiêm túc.
Theo yêu cầu từ phía công ty hàng không dân dụng, lần tuyển chọn phi công lần này sẽ được tổ chức như sau:
Tất cả ứng viên đều phải tham gia một khóa đào tạo chung, và chỉ một người xuất sắc nhất sẽ được tuyển dụng.
Tức là, tiêu chí đánh giá chính là biểu hiện của từng ứng viên sau khi hoàn thành khóa đào tạo.
Thế nhưng, nhóm người nước ngoài thuộc công ty hàng không lại chỉ cấp vỏn vẹn **một tuần** để đào tạo.
Ý tứ rất rõ ràng: trong vòng bảy ngày, ai nắm bắt được cách điều khiển chiếc máy bay này tốt nhất, người đó sẽ trúng tuyển.
Thế là các giáo viên buộc phải quay lại trạng thái học tập đã rời xa nhiều năm, cùng Phương Văn bước vào khóa huấn luyện.
Trong bảy ngày ấy, ba ngày đầu dành cho học lý thuyết.
Nội dung bao gồm cấu tạo máy bay “Đệ Tặc Lực Nhân”, các thông số kỹ thuật, thiết bị đo đạc, quy trình điều khiển chi tiết… tất cả đều phải học lại từ đầu.
Phương Văn học rất chăm chú.
Anh ghi chép đầy đủ mọi con số, rồi sau mỗi buổi học còn chủ động bước vào buồng lái để tìm hiểu thực tế chiếc máy bay theo một cách thức đặc biệt.
Nhờ phương pháp ấy, anh tích lũy được kiến thức sâu rộng hơn người khác về chiếc “Đệ Tặc Lực Nhân”.
Có được nền tảng hiểu biết vững chắc như vậy, anh càng thêm tự tin khi bước vào phần huấn luyện điều khiển thực tế.
Ngày thứ tư, khóa đào tạo chuyển sang giai đoạn bay thực hành.
Tất cả học viên đều có mặt sớm tại sân bay của trường.
Tư Mật Đức — người phụ trách huấn luyện bay thực hành — vừa nói xong, phiên dịch liền chuyển ngữ:
“Trong số các anh, trừ người học viên bay kia ra, tất cả đều có hơn hai trăm giờ bay kinh nghiệm. Giờ đây, sau khi đã nắm rõ toàn bộ cấu tạo máy bay, tôi tin rằng các anh hoàn toàn có thể thực hiện một số thao tác cơ bản: cất cánh, xoay hướng trên không, và hạ cánh. Tôi mong các anh đừng quá căng thẳng — bay dân dụng chủ yếu đòi hỏi tính ổn định và an toàn. Với kinh nghiệm bay sẵn có, các anh hoàn toàn làm được.”
Tổng cộng sáu học viên lần lượt bước vào buồng lái, theo đúng yêu cầu của Tư Mật Đức, từng người một thực hiện bay thực hành.
Đây là một hành động mạo hiểm, nhưng đồng thời cũng khiến mọi người tập trung cao độ và cạnh tranh quyết liệt hơn.
Ai cũng buộc phải hết sức nghiêm túc — bởi chỉ cần xảy ra sơ suất nhỏ, toàn bộ những người ngồi cùng máy bay đều sẽ gặp nguy hiểm.
Chính sự liều lĩnh dám đặt cả mạng sống lên bàn cân ấy đã giúp mọi người nhanh chóng nhập cuộc, và từng người một bắt đầu luyện tập bay thực hành.
Năm người đầu tiên đều hoàn thành đầy đủ các thao tác: cất cánh, xoay hướng trên không và hạ cánh. Đến lượt Phương Văn.
“Anh có thể chứ? Nếu không tự tin, hôm nay chúng ta sẽ kết thúc sớm.” Tư Mật Đức hỏi bằng tiếng Anh — rõ ràng ông rất hoài nghi về việc một học viên bay lại được đưa vào khóa đào tạo này.
“Không vấn đề gì ạ.” Phương Văn đáp lại bằng tiếng Anh. Trong thời gian qua, qua tiếp xúc, anh đã bộc lộ rõ năng khiếu giao tiếp tiếng Anh. Điều này chẳng cần che giấu — vì thực tế, tài liệu và sách giáo trình đào tạo bay thời ấy đa số đều bằng tiếng Anh; một phi công thời đại này mà không biết chút tiếng Anh nào thì học hành quả thật sẽ vô cùng khó khăn.
Nói xong, anh bước vào buồng lái. Đằng sau lưng, sáu cặp mắt của các giáo viên bất giác đứng dậy.
Dưới ánh nhìn chăm chú của sáu đôi mắt ấy, Phương Văn bình tĩnh tập trung, bắt đầu thao tác.
Bước đầu tiên: kiểm tra kỹ lưỡng các thiết bị đo đạc trên bảng điều khiển.
So với những chiếc máy bay huấn luyện hai tầng cánh cổ xưa, bảng điều khiển của chiếc máy bay chở khách dân dụng này phức tạp hơn hẳn, bổ sung thêm nhiều thiết bị mới:
– Đồng hồ tốc độ không (airspeed indicator): hiển thị vận tốc bay của máy bay, giúp phi công nắm bắt tình trạng tốc độ, đảm bảo luôn duy trì trong giới hạn an toàn.
– Đồng hồ độ cao (altimeter): hiển thị độ cao của máy bay so với mặt đất — yếu tố then chốt để tránh va chạm với chướng ngại vật, giữ độ cao ổn định và hỗ trợ dẫn đường.
– La bàn (compass): chỉ hướng bay, giúp phi công xác định phương hướng, đảm bảo máy bay di chuyển đúng theo tuyến đường đã định.
– Đồng hồ tư thế (attitude indicator — hay còn gọi là đồng hồ mức độ nghiêng): hiển thị tư thế máy bay — tức góc nghiêng và góc nâng — giúp phi công đánh giá độ ổn định của trạng thái bay.
– Thiết bị giám sát động cơ: theo dõi các thông số vận hành như vòng tua, nhiệt độ, áp suất… nhằm đảm bảo động cơ hoạt động bình thường suốt chuyến bay.
– Và đồng hồ nhiên liệu.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ thiết bị, Phương Văn đẩy cần điều khiển — khởi động chế độ bay.
Cánh quạt từ từ quay, máy bay bắt đầu phát ra tiếng gầm trầm mà mạnh mẽ.
Anh đạp ga — máy bay từ từ lăn bánh.
Ngay khoảnh khắc ấy, anh lại một lần nữa cảm nhận được trạng thái “người – máy hòa nhất”.
Trong khi đó, sáu đôi mắt phía sau lưng anh thoáng hiện lên vẻ lo lắng.
Lúc này, ngay cả Tư Mật Đức cũng không còn vẻ kiêu ngạo và tự phụ ban đầu nữa — ông đứng ngay sau cánh cửa buồng lái đang mở rộng, sẵn sàng can thiệp ngay lập tức nếu có bất kỳ sự cố nào.
Trong bầu không khí căng thẳng ấy, Phương Văn từ từ tăng tốc, rồi kéo cần điều khiển.
Thân máy bay rung nhẹ — và chiếc máy bay đã cất cánh thành công!
Mượt mà đến mức khó tin — hoàn toàn không giống một học viên bay mới chỉ tích lũy vỏn vẹn ba mươi giờ bay.
Giây phút ấy, tất cả mới thực sự hiểu vì sao Lưu Giáo Viên lại kiên quyết đề cử người trẻ tuổi này tham gia vòng tuyển chọn.
Anh thực sự có năng khiếu — một mầm non phi công xuất sắc.
Ngay cả Tư Mật Đức cũng bắt đầu chú ý đến Phương Văn.
“Anh làm cách nào vậy? Ý tôi là, hai loại máy bay hoàn toàn khác nhau — đặc biệt là chiếc máy bay của công ty chúng tôi, độ phức tạp cao hơn rất nhiều so với những chiếc máy bay huấn luyện của các anh. Thế mà anh lại không hề căng thẳng, thậm chí còn thể hiện tuyệt vời ngay từ chuyến bay đầu tiên!”
Cả một tràng tiếng Anh dài khiến người phiên dịch đang phân vân nên lược dịch sao cho ngắn gọn mà vẫn giữ trọn ý.
Phương Văn lại đáp bằng tiếng Anh:
“Đúng là phức tạp hơn máy bay huấn luyện, nhưng tôi cảm thấy sự khác biệt không quá lớn. Ngay khi ngồi vào vị trí lái, tôi đã cảm thấy mình và máy bay như hòa làm một.”
Câu nói ấy, trong mắt Tư Mật Đức và các giáo viên, chỉ là một cách diễn đạt mang tính ẩn dụ — họ đâu ngờ Phương Văn đang nói hoàn toàn nghiêm túc.
Nhưng chính điều đó lại càng chứng minh rõ ràng hơn: Phương Văn thực sự sở hữu năng khiếu bay phi thường.
Sau khi hoàn thành thao tác bay vòng trên không, Tư Mật Đức đầy hứng thú đặt ra một yêu cầu mới:
“Biểu hiện của anh khiến tôi rất bất ngờ — hy vọng anh sẽ tiếp tục duy trì phong độ. Bây giờ hãy thử tưởng tượng: anh đang một mình điều khiển máy bay bay vào vùng giông bão. Anh sẽ xử lý thế nào để đưa máy bay thoát khỏi tình thế nguy hiểm?”
Giông bão là loại thời tiết khắc nghiệt mà phi công hàng không dân dụng thường xuyên phải đối mặt. Khi máy bay bay vào vùng mây tích vũ (cumulonimbus), sẽ xuất hiện các hiện tượng đối lưu mạnh kèm sấm sét, mưa to và cả mưa đá.
Việc xử lý tình huống này cực kỳ quan trọng đối với một phi công dân dụng.
Đây cũng chính là một bài kiểm tra dành riêng cho Phương Văn.
Cách anh trả lời, cũng như cách anh xử lý thực tế trên buồng lái, đều sẽ được Tư Mật Đức ghi chép và đánh giá cụ thể trên bảng điểm của mình.
(Hết chương)