Những lá thư còn lại, căn cứ vào địa chỉ người gửi ghi trên phong bì, chia làm hai loại: một là từ Chiết Giang Gia Hưng, một là từ Hồ Nam Đạo Đức.
Anh ta mở thư từ Gia Hưng trước.
Về cách xưng hô trong văn bản, tất cả đều là thư gia đình gửi cha mẹ, ngoài việc báo bình an ra, nội dung chủ yếu xoay quanh chuyện nhà cửa, hỏi han tình hình trong nhà.
Từ những nội dung ấy có thể thấy rõ, quê quán gốc của Phương Văn nằm ở vùng Gia Hưng, gia đình làm nghề buôn gạo. Dù không phải đại phú, nhưng thu nhập cũng rất khả quan.
Ngoài ra, qua thư còn biết được Phương Văn là con thứ năm trong nhà, đồng thời cũng là trưởng tử của phòng thứ ba.
Quan hệ nội bộ trong một gia tộc kiểu này chắc hẳn rất phức tạp, chưa kể có thể nảy sinh nhiều mâu thuẫn nữa — nghĩ đến đây, Phương Văn bất giác cảm thấy nhức đầu.
Anh đặt sang một bên những lá thư gia đình, rồi mở lớp thư cuối cùng.
Đó là thư từ Hồ Nam Đạo Đức — thư trao đổi giữa anh và Tứ Tỷ.
Tứ Tỷ là chị ruột cùng cha cùng mẹ, đã lấy một thương nhân chuyên buôn đồng dầu.
Do đó, chị theo chồng thường trú tại Đạo Đức để thu mua đồng dầu.
Về nghề buôn đồng dầu, Phương Văn vốn chẳng hiểu gì — ngay cả “Phương Văn thật” cũng vậy.
Trong thư, Tứ Tỷ còn đặc biệt giải thích rõ về nghề này:
*Thân ái gửi Năm em:*
*Mở thư vui mừng. Từ lần gặp mặt trước đến nay, chị đã làm dâu nhà người, tiếc thay Năm em vì học hành mà không thể dự hôn lễ của chị.*
*Mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm thơ ấu cùng Năm em, lòng chị luôn day dứt khôn nguôi. Hôm nay rảnh rỗi, nên viết thư thăm hỏi.*
*Mẹ vẫn khỏe mạnh, ngày ngày trò chuyện với hàng xóm, tâm trạng rất tốt. Cha vẫn như xưa, sáng chiều đi quanh tiệm gạo, thỉnh thoảng lại tìm bạn già tiêu khiển. Từ khi Năm em rời nhà đi học, trong nhà thiếu hẳn tiếng cười đùa, nhưng biết em chí hướng xa rộng, cha mẹ cũng rất an tâm và tự hào.*
*Em hỏi về nghề buôn đồng dầu, chị xin kể rõ cho em nghe. Chồng chị đã kinh doanh mặt hàng này mấy năm nay. Dù không phải ngành siêu lợi nhuận, nhưng lại rất ổn định. Đồng dầu là chất phủ thiết yếu dùng cho đồ gỗ, tàu thuyền… nên nhu cầu rất lớn. Chồng chị thu mua đồng dầu từ vùng Tây Nam tỉnh Hồ Nam, sau đó vận chuyển về Thượng Hải để tinh luyện, rồi phân phối khắp nơi. Việc này tuy vất vả trăm bề, nhưng cũng là kế sinh nhai nuôi dưỡng cả gia đình.*
*Gần đây, chồng chị có ý định mở rộng quy mô kinh doanh, muốn hợp tác với các thương gia lân cận các châu huyện để cùng khai phá thị trường mới. Dẫu có rủi ro, song cơ hội cũng không ít. Gia đình hoàn toàn ủng hộ ý tưởng này, mong rằng nhờ đó mà sự nghiệp sẽ lên một tầm cao mới.*
*Năm em đang sống xa nhà, nhất định phải chăm chỉ học tập, đừng phụ lòng kỳ vọng của gia đình.*
*Thư ngắn tình dài, lời chẳng thể hết ý. Mong sớm được gặp Năm em trở về, cùng sum họp đầm ấm. Nhớ giữ gìn sức khỏe, học hành tiến bộ!*
*Tứ Tỷ*
*Ngày mười lăm tháng ba, năm Dân Quốc thứ mười chín*
— Thì ra là đồng dầu này!
Phương Văn chợt nhớ ra.
Anh nhớ rõ, trước khi xuyên không, từng nghe bạn nói định đầu tư vài mươi mẫu đất để trồng cây đồng dầu.
Lúc ấy, người bạn còn kể khá nhiều về công dụng của đồng dầu, đồng thời thuận miệng nhắc tới một số cuộc đấu đá trong thương mại đồng dầu giữa Mỹ – Xô tại Trung Hoa thời Thế chiến II.
Có thể nói, đồng dầu đã đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong quan hệ quốc tế của Trung Hoa thời kỳ chiến tranh.
Hình như là do đồng dầu có tính chống ăn mòn, nên dùng để bảo vệ các công trình quân sự và vũ khí khỏi bị oxy hóa, gỉ sét; đồng thời còn ứng dụng trong sản xuất đạn dược và các thiết bị quân sự khác.
Ngoài ra, nó còn được dùng làm sơn phủ, dược phẩm, mực in… với phạm vi ứng dụng vô cùng rộng rãi.
Đặt thư xuống, Phương Văn quyết định viết hai lá thư hồi âm gửi gia đình thân sinh, thông báo việc mình tốt nghiệp sớm và gia nhập Trung Hoa Hàng Không làm phi công dân dụng. Đồng thời, anh cũng muốn khuyên Tứ Tỷ tăng cường đầu tư vào nghề buôn đồng dầu — đừng bỏ lỡ một ngành kinh doanh vững vàng ngay cả giữa thời loạn lạc!
Nhưng viết thư thì làm sao đây?
Dù nhờ ký ức còn sót lại trong thân xác này mà anh đã nắm được kỹ năng lái máy bay,
nhưng viết chữ phồn thể, lại còn phải dùng văn phong thư tín đặc thù thời Dân Quốc — điều này quả thực không dễ bắt chước chút nào.
Giọng nói đời thường và ngôn ngữ dùng trong thư tín thời kỳ này vốn có sự khác biệt rõ rệt.
Anh ngồi dậy trên giường, liếc nhìn các học viên cùng phòng, nhưng không hề có ý định nhờ ai viết giúp. Thay vào đó, anh rời khỏi ký túc xá, bước ra ngoài dạo chơi tại Nam Viện Trấn — khu vực nằm bên ngoài trường.
Nam Viện thời Thanh triều vốn là vườn thượng uyển của hoàng gia, tức là nơi săn bắn.
Đến thời Dân Quốc, dần dần có dân cư chuyển đến sinh sống, và hình thành nên một thị trấn không nhỏ.
Vừa đi dạo trên phố Nam Viện, Phương Văn vừa tìm kiếm thứ mình cần:
— Dịch vụ viết thư thay.
Đây vốn là nghề mưu sinh của tầng lớp trí thức thất thế thời cổ đại, phổ biến ở nhiều nơi, trở thành phương tiện liên lạc thuận tiện nhất cho những người dân không biết chữ muốn gửi thư về quê.
Anh đi dọc nửa sau con phố, cuối cùng phát hiện một cụ già mặc áo bông dài, ngồi trên ghế thấp, phía sau lưng treo tấm biển vải viết rõ dòng chữ: *“Viết thư thay”*.
Phương Văn bước tới, ngồi xuống trước mặt cụ già.
Cụ già liếc nhìn anh, thoáng chút ngạc nhiên, nhưng không lên tiếng.
— Viết hai lá thư gia đình thì bao nhiêu tiền? — Phương Văn hỏi.
Cụ già vuốt râu dưới cằm: — Một đồng bạc.
— Tôi nói, ông viết lại cho hay hơn được không?
— Tất nhiên được chứ! Chính nghề này tôi làm mà!
Cụ già tỏ vẻ không hài lòng trước sự nghi ngờ của Phương Văn, liền cầm mực研, mài mực, rồi cầm bút sẵn sàng.
Phương Văn suy nghĩ một lúc, rồi dùng lời nói đời thường để diễn đạt ý mình muốn truyền tải:
— Thưa cha, thưa mẹ, con đã tốt nghiệp sớm. Đồng thời, con cũng đã nhận được một công việc, làm phi công lái máy bay cho Trung Hoa Hàng Không tại Thượng Hải. Thời gian gấp lắm, nửa tháng nữa con phải đến báo danh, sau đó còn phải đi bay thực tế để học hỏi thêm. Vì thế, tạm thời con chưa thể sắp xếp về nhà được. Nay viết thư báo tin này tới hai thân.
Cụ già chẳng cần suy nghĩ, lập tức cầm bút viết. Khi viết xong, Phương Văn đọc thử:
*Con kính chào cha mẹ.*
*Con đã tốt nghiệp sớm, đồng thời được tuyển dụng vào làm phi công lái máy bay cho Trung Hoa Hàng Không tại Thượng Hải. Đây thực là niềm vinh hạnh của con, cũng là vinh quang của cả gia môn. Nhưng thời gian trôi nhanh như tên bắn, không thể chậm trễ dù chỉ một khoảnh khắc: nửa tháng nữa con phải đến báo danh, tiếp đó còn gánh nặng học tập đang chờ đợi.*
*Nghĩ đến điều này, lòng con vô cùng khẩn trương, lại tạm thời khó có thể thu xếp về nhà. Vì thế, con đặc biệt viết thư này để báo tin tới hai thân.*
*Kính mong cha mẹ đừng lo lắng. Con ở nơi xa nhất định sẽ siêng năng, nỗ lực, không phụ lòng kỳ vọng của gia đình.*
*Thượng Hải tuy phồn hoa, nhưng cũng ồn ào náo nhiệt. Con tuy nhớ da diết sự ấm áp, yên tĩnh nơi quê nhà, nhưng vì trách nhiệm đã giao, đành phải tạm biệt người thân. Đến khi sự nghiệp đã thành, công việc ổn định, con nhất định sẽ chọn thời điểm thích hợp trở về, cùng hai thân tận hưởng niềm vui đoàn tụ.*
*Kính chúc cha mẹ thân thể khỏe mạnh, phúc thọ miên trường! Dẫu con ở nơi xa xôi, lòng vẫn luôn hướng về quê nhà, luôn nhớ mãi hai thân. Mong hai thân giữ gìn sức khỏe, đừng vì con mà lo lắng.*
Sau khi được “làm đẹp”, cùng một nội dung, nhưng đã mang một sắc thái hoàn toàn khác.
— Ổn rồi!
Phương Văn lại nhờ cụ già viết lại thư gửi Tứ Tỷ theo phong cách tương tự, rồi cầm hai lá thư vừa hoàn tất trở về trường.
Thư gửi đi, chuyện nhà coi như đã được giải quyết.
Tiếp theo, chỉ còn chờ giấy ủy nhiệm từ Giao Thông Bộ.
Ba ngày sau, một chiếc xe hơi màu đen từ từ lăn bánh vào sân trường.
Hiệu trưởng và các giáo viên nhà trường ra tận cổng đón tiếp, sau đó gọi Phương Văn đến hội trường.
Đồng thời, các học viên cùng khóa cũng được mời đến dự lễ.
Trong hội trường nhỏ, đại diện Giao Thông Bộ rút ra một tờ giấy ủy nhiệm được đóng khung trang trọng.
— Hôm nay, chúng tôi chính thức trao giấy ủy nhiệm cho Phương Văn, bổ nhiệm anh làm Chuyên viên Phi công Đặc phái của Trung Hoa Hàng Không, chịu trách nhiệm về công tác lái máy bay cũng như đào tạo hậu kỳ.
Trong tiếng vỗ tay rộn ràng, Phương Văn nhận lấy giấy ủy nhiệm — đây chính là công việc đầu tiên của anh sau khi tái sinh.
(Hết chương)