Trong chiếc khoang đổ bộ chật hẹp, tiếng rung lắc dữ dội và những cú xóc mạnh liên hồi không ngừng vang lên. Trên trần khoang, một chiếc đèn cảnh báo đỏ—cùng mẫu với loại đèn trên ngư lôi đột nhập—liên tục nhấp nháy. Phù Thanh Hải bị các dây đai siết chặt vào lưng ghế, bất động như tượng.
Cổ Nhĩ Tặc, mặt che kín bởi mũ giáp và kính bảo hộ màu đỏ sẫm, quay đầu lại. Khuôn mặt anh ta hoàn toàn bị che khuất dưới lớp mặt nạ và tấm kính phản quang.
— Thanh Sơn, đây là lần đầu tiên ngươi đi khoang đổ bộ theo quỹ đạo sao? Giọng anh ta trầm đục vang lên từ loa phóng thanh tích hợp trong mũ giáp.
— Đúng vậy. Phù Thanh Hải đáp ngắn gọn.
— Chẳng ai thích thứ này cả. Mọi người đều thà ngồi trên “Phong Bạo Điểu”, chứ chẳng đời nào giao mạng sống mình vào cái vỏ sắt dùng một lần này. Cổ Nhĩ Tặc nói tiếp.
— Tôi thấy cũng ổn thôi. Ít nhất nó nhanh, phải không? Phù Thanh Hải cười nhẹ đáp lại.
Một tràng cười khẽ vang lên trong không gian chật chội, rung lắc không ngừng — lời của Phù Thanh Hải phần nào làm dịu đi bầu không khí nặng nề.
Dẫu các Tinh Vũ Chiến Thần không ưa thứ này, nhưng phải thừa nhận: đổ bộ theo quỹ đạo là một hình thức tấn công chiến thuật cực kỳ hiệu quả.
Từ xưa đến nay, chiến tranh từ trời xuống đất luôn mang tính bất cân xứng. Một khi đã mất quyền kiểm soát quỹ đạo ngoài không gian, thì dù kẻ địch có xây dựng trên mặt đất bao nhiêu hệ thống phòng thủ kiên cố, phức tạp đến đâu, chỉ cần đối phương triển khai cuộc đổ bộ lập thể, thẳng vào trung tâm, toàn bộ tuyến phòng ngự sẽ sụp đổ trong chốc lát. Không chỉ vì những Tinh Vũ Chiến Thần được vận chuyển bên trong — bản thân chiếc khoang đổ bộ cũng chính là một vũ khí.
Đột nhiên, các chiến binh trong khoang cảm nhận một cơn rung lắc mãnh liệt hơn hẳn. Lực quá tải tăng vọt đủ khiến mật của một người bình thường phun thẳng ra khỏi miệng — nhưng các Astartes nhanh chóng ổn định tư thế.
Ai cũng biết: đó là động cơ đẩy phía đáy khoang đang phun ngược để giảm tốc. Họ sắp chạm đất.
Tất cả lập tức siết chặt tay vào vũ khí.
Chỉ vài giây sau, một tiếng va chạm chát chúa kèm theo rung lắc dữ dội — khoang đổ bộ đã dừng lại. Đèn cảnh báo trên trần chuyển từ đỏ sang xanh lá. Nhưng sau cơn chấn động qua đi, cửa khoang vẫn im lìm — không mở. Cả đội vẫn bị nhốt chặt trong bóng tối chật chội.
Lực lượng đổ bộ phải triển khai nhanh chóng ngay khoảnh khắc chạm đất. Nếu cửa không mở được, yếu tố bất ngờ sẽ hoàn toàn tan biến.
Cổ Nhĩ Tặc giơ nắm đấm đập mạnh một phát vào cửa khoang, chửi thầm:
— Mẹ kiếp! Cửa khoang bị kẹt rồi!
Nói xong, anh ta quay sang nhìn Phù Thanh Hải:
— Tin tốt là, chúng ta ở đây có một Kỹ Thuật Quân Sĩ.
Phù Thanh Hải đứng dậy khỏi ghế. Từ hai bên lưng chiếc ba-lô động lực, một cánh tay cơ khí gấp gọn liền duỗi ra theo ý nghĩ của anh — như một chi thể phụ kim loại đầy sức mạnh, sẵn sàng vươn ra, ngoạm lấy mọi thứ.
Anh bước tới cửa khoang. Cái kềm cơ khí mở rộng, giữa hai hàm kềm bật ra một đầu hàn laser. Ánh sáng trắng chói lọi bừng lên, xé toạc bóng tối u ám trong khoang. Dưới sự hỗ trợ của cánh tay cơ khí, chỉ vài nhát cắt gọn gàng, cánh cửa bị kẹt liền bật tung.
Các Chiến Sĩ Cực Hạn lần lượt tuồn ra ngoài, súng đã sẵn sàng.
Khoang đổ bộ của Phù Thanh Hải vừa hạ cánh đúng giữa một khe nứt sâu hoắm nằm trong lòng một hẻm núi đồ sộ. Các Tinh Vũ Chiến Thần buộc phải dùng tay chân bò lên vách đá bên cạnh — rồi mới phát hiện, trên đỉnh vách đá lại là một hệ thống hang động mênh mông, tối đen như mực và chằng chịt như mạng nhện. Thực ra, họ đã rơi nhầm vào một khe nứt nhỏ nằm sâu dưới đáy Đại Khe Nứt.
Cổ Nhĩ Tặc vừa rút bảng chiến thuật ra kiểm tra tọa độ, đã không nhịn được mà chê bai:
— Đây là kết quả tính toán suốt nửa ngày của mấy vị Thần Phủ Cơ Khí sao? Lệch xa quá mức!
Sau khi tìm kiếm sơ bộ, đội lại phát hiện thêm một khoang đổ bộ khác — cũng bị kẹt cửa. Phù Thanh Hải tiến lại gần, chuẩn bị đưa đầu hàn ra.
— *BÙM!* — Một luồng lửa plasma nóng rực thiêu đục xuyên thủng cánh cửa, phun trào ra ngoài.
Một đội Chiến Sĩ Cực Hạn lao vọt ra từ bên trong, súng đã chĩa thẳng vào Phù Thanh Hải.
— Này, Ba Lạt Tác! Dùng vũ khí plasma trong khoang đổ bộ, không sợ tự thiêu chết à? Cổ Nhĩ Tặc hét lớn.
— Cũng còn hơn là chết ngộp trong này! Người chiến sĩ dẫn đầu đáp lại, sau khi xác nhận danh tính đồng đội, liền nhanh chóng hạ súng.
Cổ Nhĩ Tặc gật đầu:
— Chúng ta đã lệch khỏi vị trí dự kiến ba cây số. Phải tăng tốc! Xuất phát!
Nói xong, anh ta dẫn đội mình chọn một hang động hướng về phía mục tiêu, lao thẳng vào trong.
Đội Chiến Sĩ Cực Hạn kia cũng chọn một hang khác mà tiến vào.
Trong bóng tối dày đặc của hang động, đường đi ngoắt ngoéo, tín hiệu liên lạc chập chờn — cả với tàu quỹ đạo lẫn các đội bạn đều đứt đoạn. May mắn là chưa gặp địch. Tiểu đội Độc Tích Chiến Thuật nhanh chóng tiến đến vị trí đã định. Tại đây, đội tiền phong của các Chiến Sĩ Cực Hạn đã giao chiến ác liệt với bọn phản đồ.
Vừa chui ra khỏi cửa hang, Phù Thanh Hải đã bị một viên trọng đạn bắn vút qua sát da đầu — cột thạch nhũ phía sau anh vỡ tan thành từng mảnh.
Anh vội cúi đầu, lăn người xuống đất.
Cổ Nhĩ Tặc bò thấp người tiến lên phía trước. Những Chiến Sĩ Cực Hạn tiền phong đang núp trong các hố bom và khe nứt trên mặt đất liền quay đầu lại — thấy đồng đội, liền hét lớn:
— Cổ Nhĩ Tặc! Lửa pháo trên tàu địch quá mạnh! Các người mang vũ khí hạng nặng đâu rồi?!
Cổ Nhĩ Tặc vừa định trả lời rằng mình chỉ mang theo các Chiến Sĩ Cực Hạn thông thường, thì hàng phòng tuyến phía trước bỗng nhiên rối loạn. Tiếng nổ và tiếng súng vang lên từ phía đối phương — đợt phản kích của chúng bắt đầu trở nên hỗn loạn.
— Vũ khí hạng nặng đã tới.
Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên trong kênh liên lạc đã im lặng từ lâu.
Cổ Nhĩ Tặc mừng rỡ tái mặt — anh ta nhận ra ngay chủ nhân của giọng nói ấy:
— Là Cổ Chiến Sĩ Hi Lặc! Họ đã đổ bộ phía sau lưng địch!
Nghe thấy hai chữ “Cổ Chiến Sĩ”, Phù Thanh Hải lập tức hiểu rõ người đang nói chuyện trong kênh liên lạc là ai.
— *Vô Ủy Kỹ Giáp!*
Nền tảng hỏa lực hạng nặng tiêu chuẩn của các quân đoàn Tinh Vũ Chiến Thần.
Phù Thanh Hải và các Chiến Sĩ Cực Hạn lập tức nắm bắt cơ hội quý báu này, bật dậy, lao thẳng về phía các công sự do địch thiết lập.
Phù Thanh Hải vừa trượt dài bằng tư thế “slide” vào một hào chiến đấu, thì một cây búa xích khổng lồ, vo vo xoay tròn, đã bổ thẳng từ bên hông tới. Anh né người sang trái — tránh được nhát chém chí mạng. Tay phải anh vung lên, một nhát chém chuẩn xác, thanh *Động Lực Trường Đao* lóe lên tia điện lam biếc, mũi đao trượt nhẹ qua mặt kính bảo hộ của kẻ địch, đâm thẳng vào mắt.
Một tiếng thét thảm thiết vang lên. Người chiến sĩ Hoài Ngôn Giả buông tay khỏi cán búa, quỵ xuống, hai tay ôm mặt.
— *Giết!*
Đây là lần đầu tiên Phù Thanh Hải giết một Tinh Vũ Chiến Thần kể từ khi gia nhập hàng ngũ. Đó là *màn đầu giết* của anh.
Đến quá đột ngột — không có màn đối đầu căng thẳng, không có màn giằng co kiên nhẫn, cũng chẳng có màn “đòn này đáp đòn kia”. Chỉ trong khoảnh khắc bất ngờ, thậm chí anh còn chưa kịp suy nghĩ — thân thể đã hành động theo phản xạ và ký ức cơ bắp được rèn luyện suốt bao năm. Và kẻ địch đã ngã gục.
Phù Thanh Hải hít một hơi thật sâu, tự nhủ trong lòng: *Đây không phải tiểu thuyết mạng. Đây là chiến tranh!*
Một Chiến Sĩ Cực Hạn khác cũng nhảy xuống hào, liếc nhìn thi thể dưới chân Phù Thanh Hải, rồi nói:
— Vừa rồi chiêu đó khá đấy. Về căn cứ dạy tôi nhé.
Phù Thanh Hải không biết người này, nhưng anh vẫn gật đầu, bước qua xác kẻ địch, tiếp tục tiến lên.
Chẳng mấy chốc, họ đã nhìn thấy chiếc *Vô Ủy Kỹ Giáp* đang cuồng sát giữa trận địa.
Chiếc máy chiến đấu khổng lồ cao 4,5 mét, rộng 3 mét — trong biên chế quân đội Nhân Loại Đế Quốc, chỉ có những chiếc *Thái Tấn* nhỏ nhất (loại Kỵ Sĩ Cơ Giáp) mới vượt được nó về kích thước.
Phù Thanh Hải nhận ra ngay mẫu mã: *Mị Thừa Giả Vô Uý Cơ Giáp*, loại phổ biến nhất thời kỳ Chiến Búa 31K.
Hai chân cơ khí đồ sộ nâng đỡ một thân máy dày đặc, nặng nề. Chính giữa thân máy là nơi an nghỉ vĩnh hằng của người điều khiển — một Tinh Vũ Chiến Thần bị thương nặng không cứu nổi, tứ chi đã bị cắt bỏ, chỉ còn giữ lại đầu và phần thân trên — chủ yếu là cột sống — nhét vào một chiếc quan tài kim loại… hay đúng hơn, là một thiết bị duy trì sự sống. Kết hợp cùng công nghệ điều khiển thông minh của Cơ Khí Thần Giáo, anh ta điều khiển được cỗ máy khổng lồ này.
Là một Kỹ Thuật Quân Sĩ, Phù Thanh Hải chỉ liếc một cái đã phân tích xong: chiếc *Mị Thừa Giả* sơn xanh đậm này có khẩu *nhiệt dung song quản pháo* treo bên trái, và một chiếc *động lực trảo* gắn pháo plasma ở lòng bàn tay bên phải.
Hiện tại, chiếc *Vô Ủy Kỹ Giáp* đang gây ra một cuộc tàn sát kinh hoàng trong hàng ngũ địch. Một loạt đạn nhiệt dung phóng ra, thiêu chết mấy tên Hoài Ngôn Giả đang gào thét lao tới. Thân máy xoay 360 độ, vặn người về sau — chiếc *động lực trảo* liền chụp lấy một tên Hoài Ngôn Giả đang âm thầm tập kích từ phía sau. Móng vuốt sắc bén đâm xuyên lớp giáp *Túc Cương*, ghim chặt tên địch lên móng vuốt. Rồi thân máy xoay lại — ném mạnh tên đang hấp hối bay văng ra xa.
— Ôi trời… mạnh quá đi chứ!
Phù Thanh Hải há hốc miệng, hai mắt sáng rực. Trong đầu, bản sao linh hồn điện tử của *Đà Ni Tát Khắc* đang sôi sục: *Nếu chiếc Vô Ủy Kỹ Giáp này giao cho tôi, tôi có thể cải tạo nó mạnh hơn nữa!*
— Cổ Chiến Sĩ Hi Lặc! Làm tốt lắm! — Cổ Nhĩ Tặc hét vang trong kênh liên lạc, phấn khích tột độ.
Dù vị trí đổ bộ của Tiểu đội Độc Tích có lệch, nhưng đã có đội khác đổ bộ chính xác vào hậu phương tuyến phòng thủ địch — tạo thế “ngoài đánh, trong phá”. Tuyến phòng ngự này nhanh chóng bị phá vỡ.
Giọng nói quen thuộc của Phạt Lạp Hổ Tư cũng vang lên trong kênh liên lạc:
— Tất cả các tiểu đội! Tiến theo kế hoạch ban đầu tới vị trí then chốt của tàu vận tải, phá hủy hệ thống tàu. Không được dây dưa! Lặp lại: KHÔNG ĐƯỢC DÂY DƯA!
Phù Thanh Hải biết rõ Phạt Lạp Hổ Tư cũng đích thân dẫn đội đổ bộ — chỉ không biết anh ta hạ cánh ở đâu. Nhưng giờ đây, khi liên lạc đã ổn định, khoảng cách giữa họ chắc chắn chỉ còn ngắn dần.
Tiểu đội Độc Tích thực hiện chiến thuật rất hiệu quả: *Vô Ủy Kỹ Giáp* mở đường, thẳng tiến vào bụng tuyến phòng thủ — không dây dưa, không dừng lại.
Sau vài trận giao tranh quy mô nhỏ, Tiểu đội Độc Tích đã tìm thấy con tàu vận tải mục tiêu giữa vùng địa hình hẻm núi tối đen như mực.
Đèn chiếu khám phá lắp trên đỉnh *Mị Thừa Giả Vô Uý Cơ Giáp* bật sáng — chùm tia trắng rọi thẳng vào mạn tàu xám trắng, cao như tường thành.
Tường mạn cao vút như một bức thành, phải ngẩng cổ hết cỡ mới thấy đỉnh.
Con tàu vận tải cũng phản ứng ngay khi phát hiện sự xuất hiện của các Chiến Sĩ Cực Hạn: một khẩu *tứ liên trọng bạo đạn cơ pháo* lắp trên mạn tàu lập tức xoay hướng, khai hỏa dữ dội.
Chiếc *Mị Thừa Giả* giơ tay lên — *Cát Lê Lực Trường* phát sinh, tạo thành một lá chắn năng lượng nguyên tử, chặn phần lớn đạn bắn tới. Dưới làn đạn như mưa của khẩu pháo tứ liên, chiếc *Vô Ủy Kỹ Giáp* từng bước tiến lên — chậm rãi, nhưng kiên định.
Tiểu đội Độc Tích lợi dụng lá chắn năng lượng làm chỗ nấp, giao tranh ác liệt với các tháp pháo trên tàu.
Cổ Nhĩ Tặc hét vào kênh liên lạc:
— Tiểu đội Độc Tích! Đã đến vị trí chỉ định! Chậm hơn dự kiến 11 phút! Phát hiện tàu vận tải *Tăng Thiệt Nhu Môn Hao*, tọa độ 341-023-123! Đang giao chiến với hỏa lực tàu! Cần hỗ trợ vũ khí hạng nặng!
— Tiếp nhận! Tiểu đội Độc Tích! Tiến vào vị trí đã định trên *Tăng Thiệt Nhu Môn Hao*, hoàn thành nhiệm vụ rồi rút ngay! — Giọng Phạt Lạp Hổ Tư vang lên.
— Năng lượng *Cát Lê Lực Trường* đang cạn. Dự kiến còn duy trì được ba phút. — Giọng trầm đục, bình tĩnh như thường lệ của Cổ Chiến Sĩ Hi Lặc vang lên qua bộ chuyển âm.
Giọng nói bình thản, nhưng lại đang báo một thực tế cấp bách.
Trong khi đó, khẩu pháo tứ liên trên tàu vẫn bắn không ngừng.
— Tiểu đội Độc Tích! Triển khai đội hình hai cánh! Kiểm soát hỏa lực! — Cổ Nhĩ Tặc ra lệnh.
Các Chiến Sĩ Cực Hạn lập tức tản ra hai bên từ sau lưng *Vô Ủy Kỹ Giáp*, nâng súng bắn về phía tháp pháo.
Nhưng khẩu pháo tứ liên xoay vòng trên tàu hoàn toàn phớt lờ những phát đạn bắn tới từ hai cánh — tường mạn dày đặc chặn hết đạn, và nó chỉ tập trung nhả đạn vào chiếc *Vô Ủy Kỹ Giáp*.
— Hai phút. — Giọng trầm đục của Cổ Chiến Sĩ Hi Lặc lại vang lên.
Vũ khí hạng nặng duy nhất mà Tiểu đội Độc Tích sở hữu là khẩu *nhiệt dung song quản pháo* và *pháo plasma* gắn hai bên thân *Mị Thừa Giả*. Tiếc thay, cả hai khẩu đều không thể bắn trúng tháp pháo cao vút kia.
— Chúng ta tạm rút lui ổn định, quay lại hang động, chờ đội hỗ trợ hỏa lực tầm xa đến vị trí rồi mới tiến vào!
Cổ Nhĩ Tặc thấy việc bị động chịu đòn không còn ý nghĩa, nên chọn phương án an toàn hơn.
Phù Thanh Hải kéo cận cảnh qua kính bảo hộ, quét kỹ lưỡng thân tàu. Bản sao linh hồn điện tử của *Đà Ni Tát Khắc* hoạt động với tốc độ siêu cao, phân tích dữ liệu.
— Tìm thấy rồi!
Dựa vào cấu trúc, dáng vẻ và hoa văn, anh phát hiện một cánh cửa khoang ẩn — nửa chiếc đã bị chôn vùi trong đá.
— Tôi có thể vào được tàu! Các người yểm hộ tôi! — Phù Thanh Hải hét vào kênh liên lạc.
Không đợi đồng đội phản hồi, anh nhanh chóng quan sát hai bên, lợi dụng bóng tối và việc *Vô Ủy Kỹ Giáp* đang thu hút toàn bộ hỏa lực, lặng lẽ, cẩn thận bò sang phía bên kia.
Cổ Nhĩ Tặc quay đầu nhìn theo — thấy Phù Thanh Hải đã len lỏi đến tận chân tàu, đứng trước cánh cửa khoang, cánh tay cơ khí linh hoạt bật ra đầu hàn và dao cắt, bắt đầu phá cửa.
Tiểu đội Độc Tích vốn đã chuẩn bị rút lui, lại dừng lại.
Cổ Nhĩ Tặc nhớ lại những gì Phù Thanh Hải đã thể hiện trên đường tới đây, thầm nghĩ: *Thằng nhóc này máu chiến quá mức! Ham muốn chiến đấu còn mạnh hơn cả các Chiến Sĩ Cực Hạn vốn có thù oán sâu sắc với Hoài Ngôn Giả. Là một Kỹ Thuật Quân Sĩ — lẽ ra phải ở vị trí hậu phương — vậy mà mỗi trận đánh nó đều lao lên tuyến đầu, chém giết không ngớt, mà kỹ thuật dùng đao còn điêu luyện chẳng kém gì quán quân đội.*
Thực ra anh ta không biết rằng, trong những trận chiến gần đây, Phù Thanh Hải dần phát hiện: hành động cùng đội bạn sẽ tăng *Đồng Hóa Điểm Số*, nhưng điểm số thu được từ việc *tự tay giết kẻ địch* mới là cao nhất. Vì thế, mỗi khi giao chiến, anh luôn lao lên tuyến đầu.
Dẫu vậy, Phù Thanh Hải cũng rất sợ chết. Trong lúc cố gắng tích lũy *Đồng Hóa Điểm Số*, anh luôn căng thẳng tột độ, hành động vô cùng cẩn trọng.
Do góc bắn cao-thấp, khẩu pháo tứ liên trên tàu không thể quan sát được hành động nhỏ bé của Phù Thanh Hải dưới đáy tàu.
Khẩu pháo vẫn bắn không ngừng. *Cát Lê Lực Trường* của *Vô Ủy Kỹ Giáp* dưới làn đạn bão táp dần trở nên mờ nhạt.
Phù Thanh Hải cắt xong cánh cửa, chui vào bên trong.
Phía sau cánh cửa là một đường ống tròn tối đen, chằng chịt dây cáp đen, xích và ống dẫn chạy dọc theo chiều dài.
Anh men theo các ống dẫn, leo lên vị trí lắp đặt khẩu pháo tứ liên — và phát hiện một tên *cơ bộc* gầy guộc đang điều khiển khẩu pháo. Hàng chục sợi dây nối từ đầu nó vào bộ điều khiển tháp pháo.
Phù Thanh Hải giơ súng bắn một phát — dây nối đứt lìa, khói trắng và tia lửa bắn tung tóe. Cơ bộc ngã vật xuống đất, run rẩy dữ dội, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa.
Khẩu pháo tứ liên cuối cùng cũng tắt lịm. Tiểu đội Độc Tích núp sau *Vô Ủy Kỹ Giáp* lập tức tiến nhanh về phía trước.
— Làm tốt lắm, Thanh Sơn! Đợi chúng tôi hội quân với ngươi! — Cổ Nhĩ Tặc khen ngợi trong kênh liên lạc.
Các Chiến Sĩ Cực Hạn lần lượt chui qua cánh cửa do Phù Thanh Hải cắt mở, tiến vào bên trong tàu vận tải. Cổ Nhĩ Tặc quay sang nói với *Vô Ủy Kỹ Giáp*:
— Cổ Chiến Sĩ Hi Lặc! Ông ở lại đây chờ các đội khác tới, đảm nhiệm vai trò殿 hậu!
— Tiếp nhận. — Giọng trầm đục đáp gọn lỏn.
Cánh cửa mà Phù Thanh Hải cắt ra quá nhỏ. Hành lang nối sau nó không phải hành lang chính của tàu, mà là lối đi dành riêng cho công nhân và cơ bộc — nên kích thước khổng lồ của *Vô Ủy Kỹ Giáp* hoàn toàn không thể lọt qua.
…
Ở một con tàu vận tải khác, Phạt Lạp Hổ Tư — mặc *Chu Kết Giả Trang*, tay cầm một cây *Động Lực Thiết Chủy*, đang chiến đấu ác liệt với đám Hoài Ngôn Giả — vừa nhận được tin: Tiểu đội Độc Tích của Phù Thanh Hải đã là đội đầu tiên đột nhập thành công vào bên trong *Tăng Thiệt Nhu Môn Hao*.
Là chỉ huy, ông biết rõ: đội của Cổ Nhĩ Tặc là đội đầu tiên thành công.
Phạt Lạp Hổ Tư rất hiểu thuộc hạ của mình. Ông biết Cổ Nhĩ Tặc không phải kiểu người liều lĩnh manh động.
Vậy thì yếu tố biến đổi duy nhất chính là vị Kỹ Thuật Quân Sĩ Astartes đến từ *Bạch Sắc Thương Tích Quân Đoàn*.
Phạt Lạp Hổ Tư vung một đòn, đập văng một tên Hoài Ngôn Giả ra xa, rồi dừng lại, thở dốc.
Trong lòng ông thầm nghĩ: *Không hổ là người của Bạch Sắc Thương Tích — như đồn đại, tốc độ đã ăn sâu vào xương tủy rồi.*
…………
PS: Các cảnh chiến đấu trong Tập Một đều tập trung vào những xung đột cục bộ quy mô nhỏ — không dành nhiều dung lượng để miêu tả lại cốt truyện gốc của *Hà Lỗ Tư Chi Loạn*, bởi hai lý do: Thứ nhất, các tiểu thuyết chính thống đã viết rất đầy đủ về đề tài này, nếu tôi viết lại sẽ dễ bị nghi là “chêm chữ”; thứ hai, hiện tại nhân vật chính vẫn chỉ là một tân binh vừa mới trưởng thành — chưa có khả năng ảnh hưởng đến cục diện một trận chiến lớn. Vì vậy, những màn chiến trường quy mô lớn sẽ được để dành cho sau này.
(Hết chương)