Hán ViệtReaderTrung → Việt · Hybrid AI
Chương 27/60 · 0%
Ly Hôn Hậu Tái Vận

Chương 27

Chương 27: Anh đừng hiểu lầm

Giờ đây Trần Phong gần như đã sắp chết, đương nhiên chẳng còn chút ý định nào với Ngô Mộng Đình – cô biên tập viên xinh đẹp kia.

Lý do anh đồng ý làm hướng dẫn viên cho cô chỉ vì hai người đã từng quen biết, coi nhau như bạn bè.

Thêm nữa, ở nhà một mình quá lâu khiến anh cảm thấy chán ngắt, nên muốn ra ngoài hít thở không khí.

Ra ngoài một mình dĩ nhiên chẳng bằng có mỹ nữ đồng hành – vừa thoải mái lại vừa dễ chịu mắt.

Chuyện đơn giản thế thôi.

Nhưng rõ ràng anh trai và mẹ anh thì không nghĩ như vậy.

Còn về phía Ngô Mộng Đình, Trần Phong cũng tin chắc cô tuyệt đối không thể hứng thú với mình – một gã đàn ông trung niên như anh. Việc mời anh làm hướng dẫn chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, vừa khéo biết đến Trần Phong – người bản địa nơi này.

Đặt báo thức, anh ngủ trưa ở nhà nửa tiếng, rồi dậy rửa mặt, dùng điện thoại lên mạng tra cứu những địa điểm thú vị trong huyện Lâm Nam.

Dù là người bản địa huyện Lâm Nam, nhưng Trần Phong chỉ thực sự quen thuộc với thành phố huyện, quê nhà Thanh Bồ Trấn và vài thị trấn lân cận. Còn mấy thị trấn khác trong huyện, từ nhỏ đến lớn anh chưa từng đặt chân tới.

Thị trấn xa nhất so với Thanh Bồ Trấn, dù đi cao tốc cũng phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ.

Vừa lúc Trần Phong tra cứu gần xong, điện thoại của Ngô Mộng Đình đã đổ chuông.

Hai người hẹn gặp tại khách sạn, sau đó cùng lên xe. Ngô Mộng Đình háo hức hỏi:

– Tiếp theo chúng ta đi đâu chơi đây?

Trần Phong hỏi ngược lại:

– Chị dự định sẽ ở đây bao nhiêu ngày?

Ngô Mộng Đình đáp:

– Hai ngày. Muộn nhất là ngày mai tôi phải về.

Trần Phong mới nói:

– Thế thì tôi chỉ có thể đưa chị đi vài địa danh tiêu biểu thôi, vì thời gian có hạn.

– Được, cứ để anh sắp xếp.

Ngô Mộng Đình trông rất tin tưởng Trần Phong.

Tiếp đó, Trần Phong dựa theo lộ trình đã tra trước trên mạng, dẫn cô đến bãi biển gần nhất.

Mùa thu vàng tuy thời tiết đã hơi se lạnh, nhưng trời quang mây tạnh, nắng chiếu rọi, “hổ thu” vẫn còn khá gay gắt. Vì thế, dù gió biển thổi lộng lộng, hai người cũng chẳng thấy lạnh chút nào.

Trần Phong dẫn cô đạp xe dọc bãi cát, chụp ảnh, xây lâu đài cát – hai người vui vẻ hết sức.

Đến tối, Trần Phong tìm một quán hải sản mời cô ăn. Lần này, Ngô Mộng Đình vẫn không từ chối việc Trần Phong trả tiền.

Giờ đây Trần Phong có tiền, đương nhiên chẳng bận tâm mấy trăm đồng ấy.

Nói là anh làm hướng dẫn cho cô, nhưng trong lòng Trần Phong hiểu rõ: thực chất là cô đang đồng hành cùng anh, để anh được tận hưởng trọn vẹn những ngày cuối đời.

Ít nhất thì Trần Phong vẫn nghĩ như vậy.

Ngày hôm sau, Trần Phong lại dẫn cô đến một thị trấn khác có núi và danh lam thắng cảnh – nơi này cách Thanh Bồ Trấn khá xa, hơn hai mươi ki-lô-mét. Hai người leo núi, ngắm thác nước, vui vẻ hết sức.

Đến ba giờ chiều, hai người mới xuống núi, lái xe trở về Thanh Bồ Trấn. Qua thành phố huyện, theo đề nghị của Ngô Mộng Đình, Trần Phong ghé vào tiệm trò chơi, chơi hơn một tiếng đồng hồ.

Trong suốt thời gian ấy, “buff may mắn” của Trần Phong dường như vẫn còn hiệu lực: mỗi lần bắt búp bê, thường chỉ cần hai xu là thành công. Trần Phong liền bắt liên tiếp ba con tặng cô, khiến Ngô Mộng Đình phấn khích vỗ tay reo hò không ngớt.

Cuối cùng thấy người đứng xem ngày càng đông, hai người liền biết điều rời đi ngay.

Khi quay về Thanh Phủ, Trần Phong lái xe, Ngô Mộng Đình ngồi ghế phụ, ôm chặt ba con búp bê vải trên tay, cười tươi rói.

– Hôm nay vui quá! Tôi đã lâu lắm rồi chưa được vui như thế này. Cảm ơn anh, anh Phong!

Cô nghiêng mặt nhìn Trần Phong đang lái xe, khóe môi vẫn còn nở nụ cười.

– Tôi cũng vậy.

Trần Phong mỉm cười đáp lại.

Sau đó, hai người bỗng im lặng. Không khí thoáng chốc trở nên hơi gượng gạo.

Khi xe chạy đến Thanh Bồ Trấn, Trần Phong bất ngờ nói:

– Hay là chúng ta chia tay ở đây luôn đi. Có dịp về Tú Châu gặp lại nhé.

Thanh Bồ Trấn nằm giữa thành phố huyện và khu đô thị, đi quốc lộ từ đây vào thành phố rất thuận đường.

Ngô Mộng Đình thoáng ngẩn người, rồi giọng nhẹ nhàng, hơi u sầu:

– Hôm nay leo núi mệt quá, tôi không muốn lái xe.

– Vậy được. Tôi đưa chị đến khách sạn trong trấn nghỉ qua đêm, mai chị tự đi cũng được, tôi không tiễn đâu.

Giọng Trần Phong rất đỗi bình thường.

Ngô Mộng Đình im lặng một lúc, rồi đột nhiên nói:

– Tôi muốn đến nhà anh ăn tối, được không ạ?

Trần Phong lập tức nghẹn lời.

Trước đó anh còn tưởng mình hiểu lầm hay có ảo giác gì đó, bởi khi leo núi hôm nay, anh vô tình nhận ra ánh mắt cô nhìn mình có phần lạ lạ – rõ ràng là ánh mắt của người đang yêu.

Là người từng trải, từng có vài mối tình, Trần Phong không hề xa lạ với loại ánh mắt ấy nơi phụ nữ.

Đến lúc vào tiệm trò chơi, mỗi lần anh bắt được búp bê tặng cô, ánh mắt cô nhìn anh lại càng thêm dị lạ – vừa đầy sự ngưỡng mộ, vừa ẩn chứa thứ thần sắc đặc biệt hơn.

Trong lòng Trần Phong tự nhủ có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng vô thức anh đã bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với cô.

Vì thế, vừa rồi anh mới buông ra câu nói nghe có vẻ vô tình, thiếu thân thiện như thế.

Không ngờ Ngô Mộng Đình lại thẳng thắn đề nghị đến nhà anh – điều này gần như đã khẳng định chắc chắn: cô có ý với anh.

Trần Phong thầm thở dài trong lòng. Nếu không sắp chết, mà gặp được Ngô Mộng Đình – một mỹ nữ thanh thuần như thế, thì kẻ ngu mới đẩy cô ra.

Nhưng giờ đây anh làm sao có thể tiến xa hơn với cô chứ? Như thế chẳng phải hại người sao?

Người con gái càng có tình cảm với anh, càng si mê anh, thì anh lại càng không được phép làm tổn thương cô.

– Yêu cầu này khiến tôi quá bất ngờ. Nhà tôi chưa chuẩn bị gì cả, lần sau đi nhé?

Trần Phong đáp một cách rõ ràng mang tính敷衍.

Ngô Mộng Đình không hề nản chí, liền hỏi tiếp:

– Lần sau là khi nào? Chờ đến Tết à?

Trần Phong lập tức cảm thấy đau đầu, cười khổ:

– Nếu tôi đưa chị về nhà, chắc chắn gia đình tôi sẽ hiểu lầm quan hệ của chúng ta. Mẹ tôi hiện giờ ngày nào cũng thúc tôi tìm người mới đấy.

Ngô Mộng Đình thờ ơ đáp:

– Hiểu lầm thì đã sao?

Nghe vậy, Trần Phong lập tức câm lặng. Cũng tại anh trước đây không suy nghĩ kỹ – hôm qua Ngô Mộng Đình hỏi anh đã kết hôn chưa, anh thuận miệng nói mình vừa ly hôn.

Anh vốn nghĩ kiểu phụ nữ như cô sẽ chẳng thể nào để mắt đến một gã đàn ông đã ly hôn, huống chi hai người còn chênh lệch tuổi tác.

Nhưng giờ xem ra, hoàn toàn không phải như vậy.

Trần Phong không muốn dây dưa thêm với cô, phải cắt đứt dứt khoát.

Thế là anh cứng cổ, cố tỏ ra đùa cợt:

– Này, chẳng lẽ chị đã để ý đến tôi – một gã trung niên như thế này sao? Tôi vừa ly hôn đấy nhé!

Gương mặt trái xoan trắng mịn của Ngô Mộng Đình lập tức ửng hồng, lắp bắp:

– Dĩ nhiên… dĩ nhiên là không rồi! Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ… chỉ thấy anh cũng khá ổn thôi, đương nhiên chỉ là bạn bè…

Trần Phong thấy cô nói lắp bắp như thế, chỉ biết ngậm tăm.

Anh thầm nghĩ: Một gã đàn ông trung niên “béo ngậy” như mình, rốt cuộc điểm nào khiến cô gái trẻ như cây cải non này để ý? Điều này thật chẳng có lý nào cả!

Chẳng lẽ cô có hội chứng ái mộ cha?

– Được rồi, tôi hiểu rồi. Tôi đương nhiên sẽ không hiểu lầm. Thế này nhé, lần này quá仓促. Đến cuối năm, khi chị nghỉ lễ, hãy quay lại đây chơi. Lúc đó tôi sẽ đưa chị về nhà cùng ăn cơm.

Giờ đây anh chỉ còn cách dùng chiêu “kéo dài”. Dù sao đến lúc ấy, anh hẳn đã chết rồi. Chết rồi thì mọi chuyện đều chấm dứt.

– Vậy… vậy được thôi.

Ngô Mộng Đình thoáng ngượng ngùng, cuối cùng vẫn đồng ý.

(Hết chương)